⬅ Trước Tiếp ➡

Trong phòng có động tĩnh.
Nhan Tâm đi tới mở cửa, xoa xoa cổ tay hơi mỏi “Vừa rồi là ai vào...”
Lời còn chưa dứt đã thấy Thịnh Viễn Sơn.
Cô hơi ngạc nhiên “Cậu?”
“Xong việc rồi?” Thịnh Viễn Sơn mỉm cười. Ánh mắt anh ấy tĩnh lặng, tɾong không khí hơi hanh khô cuối hè, mát lạnh như đầm nước lạnh.
Nhan Tâm “Vừa rồi là cậu?”
“Cậu làm phiền cháu rồi à?” Thịnh Viễn Sơn cười nói.
Nhan Tâm “Buổi chiều cháu rảnh rỗi nên chép kinh Phật hai tiếng. Mời cậu xuống lầu uống trà.”
Hai người xuống lầu, ngồi yên vị trên sofa.
Vi Minh rót trà.
“... Sao lại nghĩ đến việc chép kinh Phật?” Thịnh Viễn Sơn hỏi cô.
“Cháu không tin Phật, không biết làm sao ăn chay niệm Phật. Chỉ có chép kinh Phật là coi như thành tâm, nên thử xem để cầu phúc cho A Chiêụ” Nhan Tâm nói.
Mi mắt Thịnh Viễn Sơn cụp xuống.
Anh ấy chậm rãi uống một ngụm trà, mới nói với cô “A Chiêu sẽ không sao đâu ”
Giọng điệu vô cùng chắc chắn.
“Cháu biết.” Nhan Tâm nói.
“Chuyện này có rất nhiều điểm nghi vấn, chúng ta cứ từ từ gỡ rối từng chút một.” Thịnh Viễn Sơn nói "Châu Châu Nhi, chúng ta sẽ tìm được A Chiêụ”
Nhan Tâm ừm một tiếng.
“Cháu nghe A Chiêu nói chuyến này cậu đã làm nên chuyện lớn.” Nhan Tâm nói.
Thịnh Viễn Sơn “Đáng lẽ nên chia sẻ tin tốt này với nó.”
“Đợi anh ấy về, nói cho anh ấy cũng không muộn.” Cô nói.
“... Cháu hình như thay đổi một chút, Châu Châu Nhi.” Thịnh Viễn Sơn nói.
Nhan Tâm “Gầy đi nhiều phải không cậu?”
Thịnh Viễn Sơn muốn nói không phải.
Không phải gầy mà là khí chất càng thêm thoát tục, khiến cả người trông càng mỹ lệ hơn. Một nét sầu muộn vương trên mày cô, tựa như hoa lê đẫm mưa.
Anh ấy lại cụp mắt uống trà, một tách trà nhanh chóng cạn đáy.
“Cậu gửi ít hoa quả tươi cho cháụ” Thịnh Viễn Sơn nói "Còn có hoa quế nở sớm.”
Hoa quế được hái xuống, đựng tɾong túi vải, có thể làm bánh hoa quế, chỉ một cành, cành khẳng khiu được cắt xuống, hoa lá sum suê.
Hầu gái cắm vào bình hoa, đặt trên bàn ăn. Bàn ăn trải khăn lanh, đó là thứ Trương Nam Thù thích nhất. Gió ngoài cửa sổ dài thổi vào, khăn trải bàn lay động, khiến hương hoa lan tỏa khắp phòng khách.
“Cảm ơn cậụ” Nhan Tâm nói.
Thịnh Viễn Sơn ngồi một lát, rồi đứng dậy tạm biệt.
“... Lúc tôi chép kinh Phật, lữ tọa cứ đứng ở cửa à?” Nhan Tâm hỏi Vi Minh.
Vi Minh “Vâng. Tôi có cản nhưng không cản được, cũng lên nói ấy chỉ xua tay bảo tôi đừng nói chuyện.”
Nhan Tâm “Tôi biết rồi.”
Cô dặn chị Trình đi làm bánh hoa quế.
Tay nghề của chị Trình rất tốt, Nhan Tâm mang bánh hoa quế đã làm xong cho phu nhân nếm thử.
Thịnh Viễn Sơn vẫn ở chỗ phu nhân chưa đi.
“... Là có cứu cô ta một lần. Chuyện nhỏ thôi, Đốc quân Nhiếp và Nhiếp phu nhân đều cảm ơn em rồi. Còn về Nhiếp tiểu thư, em không có ý gì.” Thịnh Viễn Sơn nói.
Nhan Tâm nghe thấy, không hề ngạc nhiên.
Cô mời phu nhân nếm thử bánh hoa quế.
Phu nhân gọi hầu gái pha trà hoa để ăn kèm với bánh.
Bà ấy ăn một miếng, khen ngon, nhưng không thấy muốn ăn.
Bà ấy vẫn rất khó để h0àn toàn hồi phục sau cú sốc. Không sốt, không nằm liệt giường đã là bà ấy cố gắng vực dậy ý chí, muốn đợi con trai trở về, muốn chống lưng cho Nhan Tâm.


⬅ Trước Tiếp ➡