Chương 1002
Cảnh Giai Đồng đau đớn, hét lên.
“Cô ta, cô ta hành hung ” Cảnh Giai Đồng nói giọng khóc nức nở "Anh hai, cô ta hành hung ”
Nhan Tâm thấy cảnh này, cùng Bạch Sương đẩy cửa xe bước xuống, đến gần hơn.
Vết roi trên mặt Cảnh Giai Đồng, sưng lên thấy rõ bằng mắt thường.
Cô ấy đau đến hít vào “Anh hai, mau cho người bắt cô ta lại.”
Cảnh Trọng Lẫm chỉ liếc nhìn cô ấy, rồi xin lỗi cô gái vung roi “Em gái tôi lỗ mãng, đắc tội với Nhiếp tiểu thư. Chuyện hôm nay đều là lỗi của nó.”
Cảnh Giai Đồng đau đến mê man, nghe vậy thì sững sờ.
Cô ấy không thể tin được nhìn Cảnh Trọng Lẫm “Anh hai, cô ta đâm vào xe em, còn đánh người.”
“Im miệng.” Cảnh Trọng Lẫm lạnh lùng nhìn cô ấy "Xe của Nhiếp tiểu thư bị hỏng rồi, xe của em không sao, còn cãi chày cãi cối gì nữa?”
Cảnh Giai Đồng ngây người nhìn anh ta, nước mắt trào ra “Em đâu có cãi chày cãi cối.”
“Về trước đi.” Cảnh Trọng Lẫm mất kiên nhẫn "Em còn quậy nữa, anh sẽ kêu cha đánh em. Xe này là của em à?”
Nước mắt Cảnh Giai Đồng rơi xuống.
Cô ấy mờ mịt đứng đó, có chút bối rối, cũng có chút đáng thương.
“Nhiếp tiểu thư, có thể nể mặt dùng bữa cơm không?” Cảnh Trọng Lẫm phong độ hỏi cô gái đối diện "Mẹ tôi nghe nói cô đến Nghi Thành, vẫn luôn muốn mời cô đến phủ làm khách.”
“Được thôi.” Cô gái nói.
Bọn họ chuẩn bị rời đi.
Cảnh Giai Đồng ngơ ngác đứng bên cạnh.
“Đứng lại.” Bên cạnh đột nhiên có người lên tiếng.
Cảnh Trọng Lẫm nhìn sang.
Người nói là một phụ nữ trẻ tuổi. Hơi quen mắt, nhưng lại không nhớ rõ, Cảnh Trọng Lẫm đẩy gọng kính.
Cảnh Trọng Lẫm thấy một người phụ nữ mặc sườn xám màu hồng sen nhạt.
Làn da cô trắng sứ, tóc búi đen như mây, dung mạo vô cùng diễm lệ, dáng người cực kỳ đẹp, lộng lẫy như gấm vóc mây trôi.
Cảnh Giai Đồng thấy cô, vội chạy tới, bổ nhào vào lòng cô “Chị ”
Cô ấy òa khóc.
Nhan Tâm nhẹ nhàng ôm vai cô ấy.
“Nhị thiếu gia, cô gái này đã đánh tiểu thư của chính phủ quân sự, không nên cho qua như vậy chứ?” Nhan Tâm thản nhiên nói.
Lúc này Cảnh Trọng Lẫm mới nhớ ra cô là ai.
Anh ta hơi ngạc nhiên.
Hai năm không gặp, khí chất của Nhan Tâm thay đổi rất nhiềụ Trước đây cô là tiểu thư khuê các, dịu dàng yếu đuối, nhìn qua có vẻ như một cái tát là có thể vỡ tan.
Bây giờ cô vẫn rất xinh đẹp, nhưng lại có thêm vỏ bọc cứng rắn không thể giải thích, cảm giác dễ vỡ đã biến mất. Có lẽ là vì cô dám đứng thẳng vai, ngẩng đầu ưỡn ngực nhìn người khác.
Điều này khiến khí chất của cô càng duyên dáng, đẹp đến chói mắt.
Chỉ là có liên quan gì đến cô?
“Cô ta là ai?” Cô gái đứng cạnh Cảnh Trọng Lẫm, người đã quất Cảnh Giai Đồng một roi, ánh mắt cũng dán chặt vào Nhan Tâm.
“Cô ấy là con gái nuôi của phu nhân bên chỗ cha tôi.” Cảnh Trọng Lẫm nói.
“Con gái nuôi của phu nhân bên đó”, cách miêu tả nghe có vẻ Nhan Tâm như một con cún mà phu nhân Đốc quân nuôi, không có chút trọng lượng nào.
“Anh nói sai rồi Nhị thiếu gia, tôi là con gái nuôi của Đốc quân. Đốc quân đích thân nói với mọi người, tôi là Đại tiểu thư.” Nhan Tâm nói.
Cảnh Trọng Lẫm cười khẩy.
Anh ta dường như đang nói Nhan Tâm cầm lông gà làm lệnh tiễn.