⬅ Trước Tiếp ➡

“Hóa ra là gà rừng leo lên cành cao, thật sự tưởng mình là phượng h0àng.” Nhiếp tiểu thư cười cười "Thiếu gia tiểu thư của phủ Đốc quân ở đây, chưa đến lượt cô lên tiếng đâu nhỉ?”
“Đến lượt hay không đến lượt là do Đốc quân quyết định, vị khách như cô không có quyền quyết định.” Nhan Tâm lạnh mặt "Cô đã dám đánh tiểu thư của phủ Đốc quân, tôi phải bắt cô lại trước, rồi bẩm báo Đốc quân.”
Nhiếp tiểu thư cười lạnh “Cô biết tôi là ai không?”
“Nhiếp tiểu thư của Tấn Thành.” Nhan Tâm nói "Giết cô rồi, cha cô làm thế nào? Điều quân đánh tới, cho Đốc quân chúng tôi cái cớ, nhân cơ hội sáp nhập các cô à?”
Mặt Nhiếp Kiều thoáng chốc giận dữ “Cô dám ma͙nh miệng ”
“Cô mới ra oai quan lớn đó Ở địa phận Nghi Thành, cô dám đánh tiểu thư Cảnh gia. Cô coi Đốc quân và phu nhân ở đâu?” Nhan Tâm hơi cao giọng "Bạch Sương, vặn gãy tay cô ta.”
Nhiếp Kiều sợ hãi lùi lại nửa bước.
Mấy phó quan của cô ta đều ăn mặc như tùy tùng bình thường, ai nấy mặc áo khoác ngắn vải xanh, e0 phồng lên.
“Muốn rút súng à?” Nhan Tâm nhìn bọn họ "Một khi rút súng sẽ bị xử lý như côn đồ. Nhiếp tiểu thư muốn phó quan của mình chết hết sao?”
Các phó quan chần chừ.
Nhiếp Kiều thấy vậy, nghiến chặt răng “Cô đúng là lanh mồm lanh miệng.”
Cảnh Trọng Lẫm tiến lên mấy bước “Thôi đi. Chuyện nhà thôi, ầm ĩ ngoài đường thế này, để người ta xem trò cười.”
Bên cạnh không ít người vây xem, hơn nữa ngày càng đông.
“Nhị thiếu gia quả quyết đây là chuyện nhà, tôi thì không nghĩ vậy. Đây là sỉ nhục công khai, là việc công. Nhiếp tiểu thư sao lại là chuyện nhà, cô ta là người nhà của ai?” Nhan Tâm hỏi.
Cảnh Trọng Lẫm bị cô chặn họng như vậy, rất tức giận.
Nếu bây giờ anh ta gọi phó quan đánh người phụ nữ này một trận, sẽ có hậu quả gì?
Bên cạnh Nhan Tâm chỉ có một người phụ nữ trẻ da đen, búi tóc, trông có vẻ rất dễ xử lý.
Ánh mắt sau cặp kính của Cảnh Trọng Lẫm lóe lên.
Nhan Tâm thấy vậy liền nói “Nhị thiếu gia, nhân lúc anh còn tỉnh táo vài phần. Nếu anh còn dám gây rối trên đường nữa thì tôi sẽ gọi cảnh sát của Sở cảnh sát bắt anh vào tù trước.”
Nhiếp Kiều không cho là đúng, nhìn Cảnh Trọng Lẫm.
Lại thấy Cảnh Trọng Lẫm hơi do dự.
Trước đây Sở cảnh sát thiên vị phủ Tây là vì thế lực của Quách Viên, bây giờ thì tuyệt đối trung thành với Cảnh Nguyên Chiêu và phu nhân.
Cảnh Trọng Lẫm gây rối, Nhan Tâm chỉ cần hô một tiếng, đám người lỗ mãng đó thật sự dám bắt anh ta lại, nếu vậy, Cảnh Trọng Lẫm sẽ mất hết danh dự tɾong quân đội
“Thôi đi.” Anh ta nhìn Nhiếp Kiều "Nhiếp tiểu thư, chuyện này bỏ qua được không?”
Nhiếp Kiều gật đầu “Không thèm chấp hạng tép riu này.”
“Bỏ qua hay không, không phải các người quyết định.” Nhan Tâm nói "Nhiếp tiểu thư, nếu cô không xin lỗi thì hôm nay cô đừng hòng rời đi. Chỉ cần cô bước thêm một bước, người của tôi sẽ đánh gãy đầu gối cô.”
Sắc mặt mọi người đột biến.
Đạn của Bạch Sương đã lên nòng.
Phó quan của Nhiếp Kiều đều rút súng ra, chĩa vào Nhan Tâm.
Người vây xem sợ chết khiếp, sợ bị đạn lạc, ai nấy đều lùi ra rất xa.
Con đường này càng tắc nghẽn hơn.


⬅ Trước Tiếp ➡