⬅ Trước Tiếp ➡

Cảnh sát quân sự tuần tra trên đường sớm đã phát hiện có gì đó không ổn, biết là thần tiên đánh nhau, bọn họ không giải quyết được, bèn chạy về phòng cảnh bị báo cáo cấp trên.
Tổng trưởng, thứ trưởng Sở cảnh sát dẫn người, vừa hay lúc này chạy tới.
Thấy tình hình, ai cũng giật nảy mình.
Cảnh Trọng Lẫm thấy cảnh này, suýt nữa hộc máụ Chuyện nhỏ xíu, nhưng vì Nhan Tâm xen vào, vậy mà lại gây ra trận thế lớn như vậy.
“Đại tiểu thư, Nhị thiếu gia, trên đường không thể dùng súng.” Thứ trưởng cẩn thận khuyên nhủ "Mọi người cất súng đi đã, lỡ như cướp cò làm bị thương người khác, bên phía Đốc quân sẽ không hay.”
Nhan Tâm nhìn Nhiếp Kiềụ
Người giơ súng đối diện không phải người của Cảnh Trọng Lẫm mà là của Nhiếp Kiềụ
“Cô trước đi.” Nhiếp Kiều nói.
Nhan Tâm ra hiệu Bạch Sương cất súng.
Bên cô cất rồi, Nhiếp Kiều đối diện cũng cất.
Cảnh Trọng Lẫm cúi người, thì thầm vài câu với Nhiếp Kiều, lúc nói còn liếc nhìn Nhan Tâm.
Nhiếp Kiều hơi sững sờ, mặt lộ vẻ hối hận.
Cô ta im lặng một lát, đột nhiên thay đổi sắc mặt, vẻ kiêu căng và ngang ngược đều biến mất, cô ta cười tươi rói.
Sự thay đổi này, Nhan Tâm và Bạch Sương như không nhìn thấy, nhưng Cảnh Giai Đồng thì nhìn đến ngây người.
“Cảnh tiểu thư, vừa rồi thất lễ rồi.” Nhiếp Kiều nói với Cảnh Giai Đồng.
Cảnh Giai Đồng h0àn hồn.
Má cô ấy đau rát, nhói lên từng cơn.
Cô ấy không muốn tha thứ cho Nhiếp Kiềụ
“Một câu thất lễ thì có ích gì? Nhiếp tiểu thư, nếu thật sự muốn xin lỗi, hay là để Giai Đồng cũng quất cô một roi đi.” Nhan Tâm nói.
Cảnh Giai Đồng mừng thầm tɾong lòng.
Cô ấy thích đề nghị này
Cảnh Trọng Lẫm lại trừng mắt nhìn cô ấy.
Niềm vui vừa dâng lên của Cảnh Giai Đồng, từ từ bị nước nhấn chìm, lại chìm xuống.
“Không được.” Cảnh Trọng Lẫm nói "Giai Đồng, em nói câu gì đi. Hôm nay ầm ĩ thế này đều là vì em. Lát nữa cha trách tội, em gánh nổi không?”
Cảnh Giai Đồng rụt người lại.
“Đốc quân là người nói lý lẽ, Nhị thiếu gia. Anh có thật là con ruột của Đốc quân không?” Nhan Tâm hỏi.
Cảnh Trọng Lẫm “Cô nói gì?”
“Anh xem, lúc vấn đề sắp được giải quyết, anh lại xen vào. Người muốn làm ầm ĩ mọi chuyện lên là anh.” Nhan Tâm nói.
Cảnh Trọng Lẫm cảm thấy cổ họng có vị tanh ngọt, cơn tức giận của anh ta không thể đè nén.
“Cho cô này.” Nhiếp Kiều ném cây roi qua "Cô có bản lĩnh thì đánh đi.”
Người bình thường không giỏi múa roi.
Cảnh Giai Đồng mặc kệ ánh mắt của anh hai mình, tiến lên mấy bước nhặt cây roi lên.
Rất không may, cô ấy biết dùng roi dài.
Cô ấy quất ma͙nh về phía Nhiếp Kiều, làm rách một bên tay áo của Nhiếp Kiều, đuôi roi quẹt tɾúng cổ và khóe miệng cô ta, cũng sưng lên rất nhanh.
Nhiếp Kiều đau đớn, cũng hét lên một tiếng.
Cảnh Giai Đồng ném cây roi đi, quay đầu cười với Nhan Tâm. Cô ấy không thấy mặt đau nữa, tɾong lòng cũng vô cùng khoan khoái.
Nhan Tâm gật đầu với cô ấy.
Lại nói với Cảnh Trọng Lẫm “Nhị thiếu gia xem, giải quyết một việc đơn giản biết bao? Hai cô gái xích mích nhỏ, anh xen vào đến mức kinh động cả Sở cảnh sát.”
Nhan Tâm đưa Cảnh Giai Đồng rời đi.
Cô đưa Cảnh Giai Đồng đến Ôn Lương Bách Thảo Đường, đưa cho cô ấy một loại thuốc mỡ.
“Thuốc the0 công thức bí truyền riêng của chị, trị ngoại thương hiệu quả rất tốt.” Nhan Tâm nói.


⬅ Trước Tiếp ➡