⬅ Trước Tiếp ➡

Phó Dung “Qua năm là tròn mười chín rồi.”
“Anh cũng mới tròn hai mươi.” Chu Mục Chi nói "Chúng không nơi nương tựa.”
Phó Dung đăm đăm nhìn anh ta.
“Em đợi anh không?” Anh ta hỏi "Nếu một ngày em gặp người tốt hơn, viết thư nói anh biết. Anh sẽ không dây dưa. Nếu không có thì đợi anh ba năm được không? Anh ở bên ngoài tuyệt đối không phụ em, chỉ học hành, không chơi bời.”
Phó Dung cười khổ “Anh có được tâm trí kiên định đến vậy sao?”
“Em cứ chờ xem.” Anh ta nói.
Phó Dung “Mục Chi, tương lai khó lường. Nếu chúng ta có duyên thì không cần cố đợi, số phận sẽ kéo chúng ta lại với nhaụ
Nếu vô duyên thì dù có khổ sở chờ đợi cũng chỉ là cặp đôi oan gia, tương lai hối hận không dứt. Anh đi học, làm tốt việc của anh. Đừng nói chuyện tương lai.”
Chu Mục Chi nắm tay cô ấy “Em không chịu?”
Phó Dung nhón chân, hôn lên môi anh ta “Em không đợi bất kỳ ai. Em ở đây, anh đến anh đi tùy anh, em không trông mong gì cả.”
Chu Mục Chi sững sờ một lúc, rồi giữ lấy gáy cô ấy, ma͙nh mẽ áp lên môi cô ấy.
Anh ta ôm chặt cô ấy, muốn tìm chút hơi ấm.
Phó Dung đáp lại anh ta.
Hôm đó Chu Mục Chi rời đi, tâm trạng rất kích động, có một câu cứ quanh quẩn bên miệng. Anh ta xuống lầu rồi, lại quay lên, gõ cửa phòng cô ấy.
Tâm trạng Phó Dung rối bời, thấy anh ta đi rồi quay lại, hơi ngạc nhiên.
“Dung Dung, em có muốn đi cùng anh không?” Chu Mục Chi không nhịn được hỏi.
Câu này, anh ta do dự rất lâu, vẫn muốn hỏi cô ấy.
Nụ hôn đã cho anh ta dũng khí.
Phụ nữ thời thượng bây giờ đều đi học, về nước có thể tìm được việc tốt hơn.
Chu Mục Chi không phải coi thường công việc của Phó Dung. Chỉ là người đời đánh giá không cao về Thanh Bang, huống hồ là những phụ nữ làm việc tɾong phòng khiêu vũ.
Con người luôn sống tɾong mắt người khác.
“Học phí, sinh hoạt phí nhà anh sẽ lo.” Chu Mục Chi nói "Nếu giữa chừng chúng ta không thể sống chung thì có thể chia tay. Anh vẫn câu nói đó, không dây dưa.”
Phó Dung mỉm cười “Không, em không đi với anh.”
Cô ấy từ chối rất dứt khoát.
Câu trả lời này cũng tɾong dự liệụ
Chu Mục Chi cố vớt vát “Em suy nghĩ thêm đi?”
“Em chưa tới hai mươi tuổi, không thể giao phó cuộc đời cho bất kỳ ai.” Cô ấy nói "Mục Chi, chúng ta còn trẻ, anh cần đứng vững, em cũng vậy. Em không đi với anh.”
Nhan Tâm rời khỏi chỗ Phó Dung, đi thăm bà nội.
Cô lại nhìn về phía núi Thừa Sơn. Xa xa, trang viên suối nước nóng hơi nước bốc lên, khiến cho ráng chiều nơi đây càng thêm rực rỡ.
Cô yên lặng ngẩn người một lúc.
“A Chiêu bây giờ đang ở đâu?”
Ý nghĩ này bất chợt trào dâng tɾong lòng, Nhan Tâm run lên dữ dội.
Cô lập tức đè nén nó.
Giờ phút này, Cảnh Nguyên Chiêu mơ hồ nghe thấy chút âm thanh.
Có người nói khẽ, nói gì đó anh không hiểu, chắc chắn không phải tiếng quan thoại. Cũng không giống tiếng địa phương Quảng Thành, càng giống tiếng nước ngoài.
Ý thức của anh và cơ thể chỉ tiếp xúc tɾong chốc lát, rồi lại chìm vào hư không.
Anh đi đi dừng dừng, tìm kiếm Nhan Tâm.
Anh lại biến thành “ma”, thấy được những ngày mình và Nhan Tâm dưỡng thương ở Quảng Thành.
Những ngày đó, mắt và tai anh đều mất tác dụng͟͟, A Vân tɾong tầm mắt mơ hồ, xinh đẹp mà thuần khiết.


⬅ Trước Tiếp ➡