Chương 1022
Cô còn tốt hơn anh tưởng tượng.
Có một ngày, Nhan Tâm thấy bóng người thấp thoáng ngoài nhà tổ, tɾong lòng căng thẳng.
Khi Cảnh Nguyên Chiêu mới quen cô, cô luôn có chút rụt rè, như chim sợ cành cong. A Vân ở Quảng Thành cũng vậy.
Cảnh Nguyên Chiêu cứ nghĩ, anh đang làm ma của chính mình, nhưng mắt của anh dường như chỉ thấy được phạm vi của Nhan Tâm.
Anh giống như cộng hưởng hồn phách của cô, trở thành một đôi mắt khác của cô.
Vượt qua cô, anh liền không thấy nữa.
Người nhìn trộm chạy xa, Cảnh Nguyên Chiêu vô thức muốn đi xem sao, giúp cô dọn chướng ngại, lại phát hiện mình lại rơi vào hỗn độn và hư vô.
Lần trước mất hình ảnh cũng là khi anh muốn đi xem tình hình tɾong thôn.
Hiểu được điểm này, anh vội vàng tìm kiếm, vô thức tiến lại gần Nhan Tâm.
Cuối cùng anh lại thấy cô.
Lầnchỉ ở tɾong tầm mắt của cô.
“Hình như là Lạc Trúc. Bà ta chưa về nhà à?” Nhan Tâm như tự nói với mình.
Ba tháng sau, mắt Cảnh Nguyên Chiêu vẫn còn băng gạc dày. A Vân nói tháo băng gạc ra, anh có thể từ từ hồi phục.
Nhưng ngay đêm trước, cô lại biến mất không thấy bóng dáng.
Cô như bốc hơi khỏi thế gian.
Cảnh Nguyên Chiêu không rời cô nửa bước.
Anh thấy cô đủ loại cảnh giác cẩn thận, dặn cậu bé chân thọt dắt lừa đi mua thức ăn, khi cô ra đầu thôn đón cậu bé, cả cô và cậu bé đều bị mấy người đè giữ.
“Hèn gì hai người họ cùng biến mất.” Cảnh Nguyên Chiêu nóng như lửa đốt, nhưng vô ích.
Anh còn nhẹ hơn cả gió.
Sau khi Nhan Tâm và cậu bé chân thọt biến mất, Cảnh Nguyên Chiêu phải đi the0 Nhan Tâm, nếu không anh lại rơi vào hư không, làm ma cũng không xong.
Tình hình bên Quảng Thành, anh vẫn nhớ.
Sau khi A Vân biến mất, cô không bao giờ quay lại nữa. Sau đó anh khỏe hơn, không đợi được cô, bèn phái người đi tìm.
Người anh tìm, liên tục nói “Tiếng địa phương bên này tôi nghe không hiểu lắm.”
Tiếng quan thoại ở Quảng Thành vốn đã khó hiểu, tiếng địa phương các nơi lại càng vi diệu, đúng kiểu “cách mười dặm đã khác âm”.
Thế lực của Cảnh gia không tới được Quảng Thành, Cảnh Nguyên Chiêu cũng không có trợ thủ đắc lực ở đây. Mối quan hệ anh nhờ vả được, chỉ có thể miễn cưỡng nghe hiểu được vài phần tiếng tɾong thôn.
Sau đó Nhan Uyển Uyển xuấthiện ở nhà tổ.
Cô ta lùn hơn Nhan Tâm một chút, dáng người cũng không thanh thoát bằng Nhan Tâm, nhưng cô ta đen nhẻm, lại được tộc trưởng thừa nhận, nói cô ta chính là Nhan tiểu thư.
Người tɾong thôn vốn không tiếp xúc nhiều với Nhan Tâm, lúc mời cô đến khám bệnh, cô còn đen hơn Nhan Uyển Uyển.
Chỉ mới tếp xúc vài lần mà bắt họ quả quyết Nhan Uyển Uyển không phải Nhan Tâm, thực sự rất khó.
Nhan Tâm vì da bị tổn thương, cô bôi nước thuốc rất dày, bình thường cũng không qua lại với ai.
Tộc trưởng bảo đảm nhà tổ và thân phận của Nhan Uyển Uyển khớp nhau, người giúp tìm kiếm chắc là không muốn mất công nữa, bèn khua môi múa mép nói mình đã nỗ lực tìm kiếm thế nào, cuối cùng tìm được Nhan Uyển Uyển...
Cảnh Nguyên Chiêu tự mình đi tìm, không tìm thấy, người khác đều nói là cô ta, các loại chứng cứ đều chỉ về cô ta, anh liền chấp nhận.
Hóa ra, mẹ con Nhan Uyển Uyển đã sớm sắp đặt xong.
“Mình thật không nên tha cho cô ta dễ dàng như vậy ” Cảnh Nguyên Chiêu tức giận nghĩ.