⬅ Trước Tiếp ➡

Nhan Tâm bị đánh ngất, mơ màng bị người ta vác lên xe ngựa.
Cậu bé chân thọt bị đẩy xuống khe núi, sống chết không rõ. Hèn gì sau này tìm thế nào cũng không thấy cậu bé, có lẽ cậu bé chết thật rồi.
Cảnh Nguyên Chiêu đau đớn tột độ.
Anh không thể rời xa Nhan Tâm, không thể đi xem tình hình cậu bé, chỉ đành vội vàng đi the0 Nhan Tâm.
Nhan Tâm bị đưa lên tàu hỏa.
Mẹ con Lạc Trúc, Nhan Uyển Uyển không đi cùng Nhan Tâm mà gọi một bà lão và một thanh niên đưa Nhan Tâm lên xe.
Họ chọn khoang riêng.
“Con dâu tôi bị bệnh không đi được.” Bà lão nói với người khác.
Họ đổi mấy chuyến xe, tàu hỏa đổi xe ngựa, xe bò, đủ loại g͙iày vò. Gáy Nhan Tâm bị đánh quá ma͙nh, lại bị ép uống một loại nước thuốc, cô mê man không tỉnh lại.
Họ vượt ngàn dặm đưa Nhan Tâm về Nghi Thành, đặt ở trang viên gần đó.
“Giờ làm sao, bà Vương?” người thanh niên hỏi bà lão.
Bà lão “Nhị phu nhân dặn, bảo cậu và Tiểu Ngũ Tử ra tay với Lục tiểu thư. Làm cô ấy có thai, rồi nói cô ấy bị thổ phỉ bắt đi. Như vậy dễ giải thích với gia đình.”
“Sao không bán cô ấy giữa đường đi?” người thanh niên nói "Đưa về lại dày vò cô ấy, cần gì phải vậy?”
“Đều là Thất tiểu thư. Cô ta cứ muốn thấy Lục tiểu thư đau khổ, lại muốn đặt cô ấy dưới mắt mình.” Bà lão nói "Cậu đi gọi Tiểu Ngũ Tử đến, hai cậu có phúc rồi.”
Cảnh Nguyên Chiêu tức đến đỏ mắt.
Anh liều mạng muốn bảo vệ Nhan Tâm.
Sống hai mươi mấy năm, Cảnh Nguyên Chiêu mới thấm thía thế nào là bất lực.
Cảm giác này, anh không thể tưởng tượng nổi, phải tự mình trải qua mới khắc cốt ghi tâm.
Rất nhanh, một thanh niên ngoài hai mươi bước vào, anh ta gầy yếu hơn.
Anh ta nhìn Nhan Tâm mơ màng trên giường, lại nhìn bà lão và người thanh niên kia “Ý của Nhị phu nhân à?”
“Đúng, Nhị phu nhân bảo hai cậu làm nhục cô ấy.”
“Sao không giết quách cô ấy, hoặc bán đi cho rồi?” Tiểu Ngũ Tử cũng hỏi.
Bà lão “Đừng hỏi nhiềụ”
Tiểu Ngũ Tử “Tôi chỉ nói vậy thôi, bớt một chuyện thì tốt hơn.”
“Lục tiểu thư là cô gái trói gà không chặt, chẳng phải mặc Nhị phu nhân và Thất tiểu thư dày vò sao? Đương nhiên là muốn cô ấy sống không bằng chết.” Bà lão nói.
Tiểu Ngũ Tử lại nhíu mày.
Người thanh niên vận chuyển Nhan Tâm về tên là Lai Vượng, Cảnh Nguyên Chiêu nghe bà lão gọi anh ta như vậy.
“Tiểu Ngũ Tử, hay cậu trước?” Lai Vượng hơi căng thẳng.
Tiểu Ngũ Tử nhìn anh ta “Sao cậu không trước?”
Lai Vượng nhìn cô gái xinh đẹp trên giường, rất thèm thuồng.
Lục tiểu thư xinh đẹp quyến rũ, đàn ông nào không thích mỹ nhân như vậy?
Nhưng tɾong mắt Lai Vượng, lại có chút không nỡ “Cô ấy... là Lục tiểu thư. Bệnh chân của mẹ tôi là Lục tiểu thư chữa khỏi. Mẹ tôi đã đau bảy tám năm, đêm đau đến phát khóc.
Bà ấy coi Lục tiểu thư như Phật sống. Tôi có thể làm súc sinh, nhưng không thể làm đứa con bất hiếu, mẹ tôi biết được sẽ đánh chết tôi.”
Tiểu Ngũ Tử nghe xong, im lặng hồi lâu rồi lắc đầu “Tôi cũng không thể làm chuyện này. Hồi đó, khi tôi làm ăn mày trên phố, lão thái gia thấy tôi đáng thương, cho tôi miếng cơm ăn.
Lục tiểu thư là bảo bối của lão thái gia. Ông ấy mới mất, chúng ta làm hại Lục tiểu thư như vậy, sau này sẽ bị trời đánh sét đánh.”


⬅ Trước Tiếp ➡