⬅ Trước Tiếp ➡

Tiểu Ngũ Tử lại nhìn bà lão "Bà Vương, có năm bà ho, ho đến ruột gan muốn lòi ra. Thuốc gì cũng dùng rồi, lão thái gia lại bận bào chế thuốc không ra ngoài, không ai trị được bệnh cho bà.
Nhị phu nhân nói đuổi bà đi, sợ bà bị lao phổi. Lục tiểu thư thức ba đêm lật sách thuốc, tìm ra một đơn thuốc. Bà uống mấy thang là khỏi, bà đi đâu cũng nói muốn lập bài vị sống cho cô ấy, bà còn nhớ chuyện này không?”
Mắt bà lão cay xè “Sao tôi quên được chứ? Tiểu Ngũ Tử, cậu đừng nghĩ bà Vương này không có tiền đồ. Tôi đây không còn cách nào, tôi phải kiếm sống dưới tay Nhị phu nhân.”
“Bọn người hầu chúng ta, ai mà không chịu ơn lão thái gia và Lục tiểu thư? Bà đi hại cô ấy, sau này bà sẽ xuống mười tám tầng địa ngục.” Tiểu Ngũ Tử nói.
Cảnh Nguyên Chiêu nghe bên cạnh, tâm trạng phức tạp.
Anh nhớ Nhan Tâm thỉnh thoảng nói "Lòng tốt vô dụng͟͟”.
“Có ích mà, Châu Châu Nhi. "Phát tâm nhân từ, cứu khổ chúng sinh" là có ích.” Tay Cảnh Nguyên Chiêu nhẹ nhàng vuốt tóc Nhan Tâm.
Câu này, Nhan Tâm vô tình nhắc mấy lần, lúc đó Cảnh Nguyên Chiêu cũng thấy cô nói đúng.
Nhưng những con người nhỏ bé trên đời này, không phải ai cũng ngạo mạn và coi đó là điều đương nhiên.
Có người phụ lòng tốt của cô, nhưng nhiều người hơn sẽ nhớ ân tình của cô.
Trang viên gần Nghi Thành, mấy người hầu tụ lại.
Nhị phu nhân Nhan gia dặn bà Vương phải hành hạ Nhan Tâm sống không bằng chết, nhưng không được chết thật. Phải để cô mang thai, nói cô bị thổ phỉ làm nhục.
Cảnh Nguyên Chiêu nghe mấy người hầu nói chuyện, Nhan Tâm là trốn nhà đi Quảng Thành, trông mộ cho ông nội cô.
Người Nhan gia không biết cô đi đâụ
Chỉ mẹ con Lạc Trúc biết, nhưng hai người họ là lấy cớ đi Bắc Thành, the0 dõi Nhan Tâm đến Quảng Thành, chủ yếu là Nhan Uyển Uyển.
Nhan Uyển Uyển là con duy nhất của Lạc Trúc, bà ta đặt hy vọng rất lớn vào đứa con gái này, rất cưng chiều cô ta.
Không ngờ họ lại thu hoạch lớn, mạo nhận công lao của Nhan Tâm thành công.
“Hai cậu chạy đi, Nhị phu nhân sẽ không tha cho các cậu đâu, bà ta sẽ giết người diệt khẩụ” Bà Vương nói "Lai Vượng, mẹ cậu tôi sẽ chăm sóc, cậu cũng chạy đi, cùng Tiểu Ngũ Tử qua Hồng Kông kiếm sống.”
Hai thanh niên lấy chút tiền bà Vương cho, chạy thật.
Con người bà Vương lòng dạ độc ác, lại tham lam trần tục.
Hai thanh niên nói động lòng bà ta, bà ta cũng không tiếp tục hại Nhan Tâm.
“Lục tiểu thư, cô tỉnh lại được không?” Bà Vương ngừng thuốc của cô.
Nhưng thuốc đó cho uống quá lâu, Nhan Tâm vẫn cứ ngây ngây dại dại.
Ngừng thuốc, cô mất cả tháng mới ý thức tỉnh táo lại.
Trong quá trình đó, bà Vương tìm một cái ngọc thế làm Nhan Tâm chảy máu mất trinh, dùng khăn bọc lại, sau này để giao nộp cho Lạc Trúc.
Nhan Tâm tỉnh lại, lại rất ngạc nhiên “Tôi đang ở đâu?”
Bà lão cũng bị cô dọa hết hồn, cẩn thận nhìn vẻ mặt cô “Cô không nhớ sao?”
“Tôi hình như định trốn đi Quảng Thành, sau đó thì... tôi không nhớ chuyện khác nữa.” Nhan Tâm nói.
Bà Vương rất kinh ngạc.
Bà ta không biết thật hay giả, lén quan sát Nhan Tâm, xem cô có phải giả vờ không.
Cảnh Nguyên Chiêu đột nhiên hiểu ra.
Hóa ra là đầu bị thương, lại bị ép uống thuốc hơn hai tháng, Nhan Tâm không nhớ chuyện trước sau ở Quảng Thành nữa.


⬅ Trước Tiếp ➡