⬅ Trước Tiếp ➡

Ký ức gần của con người thường ngắn và nông, lại vì trả qua đau đớn tột độ bị Nhan Uyển Uyển rạch mặt, đầu bị đập, lại mê man.
Cảnh Nguyên Chiêu nghĩ mấy chuyện này đều vô cùng đau đớn.
Vượt quá khả năng chịu đựng của con người, người ta sẽ tự né tránh,
Trí nhớ Nhan Tâm tốt, có lẽ cô không thật sự quên mà là cố ý né tránh, cố tình quên đi.
Đoạn ký ức này liền biến mất tɾong đầu cô.
Cô cũng quên Cảnh Nguyên Chiêụ
Cảnh Nguyên Chiêu lặng lẽ nhìn cô, muốn ôm cô.
Có lẽ anh đã rơi nước mắt, nhưng ma đâu biết khóc, sao anh thấy mắt mình ươn ướt?
Anh không hề hay biết cô đã chịu nhiều khổ cực đến vậy.
Rất nhanh, mẹ con Lạc Trúc trở lại Nghi Thành, Nhan Uyển Uyển trở thành ân nhân cứu mạng của thiếu soái phủ Đốc quân, còn Lạc Trúc cùng bà nội Nhan Tâm đến trang viên đón Nhan Tâm.
Con người bà Vương rất miêu tả. Nói bà ta ác không thể tha, nhưng bà ta cũng không làm hại Nhan Tâm, trên đường còn lo ăn uống vệ sinh cho Nhan Tâm, rất tận tâm.
Nói bà ta tốt, nhưng bà ta lại phối hợp với Lạc Trúc, hết sức bôi nhọ Nhan Tâm.
Bà ta nói với bà nội “Bị thổ phỉ bắt đi, dày vò không ra hình người. Tôi g͙ià rồi, bọn thổ phỉ bắt tôi hầu hạ Lục tiểu thư.
Đây, bên phủ Đốc quân diệt trừ thổ phỉ, thổ phỉ bị đánh tan, tôi vội dẫn Lục tiểu thư chạy về. Đừng nhắc với cô ấy, cô ấy không muốn nói đâụ”
Bà Vương vừa nói vừa khóc.
Bà nội Nhan Tâm vào phòng, ôm cô khóc nức nở.
“Không được làm ầm lên, đừng nói với ai.” Lúc Nhan Tâm ngủ, bà nội cô và Lạc Trúc ở bên giường cô, nói về việc này.
Lạc Trúc nhân cơ hội nói “Gả nó đi sớm chút đi, trên đời không có bức tường nào không lọt gió.”
Bà nội đồng ý.
Bà lại nói với Lạc Trúc "Bà Vương đó, cho bà ta ít tiền đuổi đi.”
Lạc Trúc vâng dạ.
Sau đó bà lão đó thế nào, Cảnh Nguyên Chiêu không biết. Dựa vào sự gian xảo của bà ta, bà ta cố tình chạy trước khi Lạc Trúc ra tay.
Cứ như vậy, bà nội bảo Lạc Trúc chọn nhà chồng cho Nhan Tâm.
Chọn mấy nhà, bà nội đều không hài lòng. Sau đó phát hiện Khương Tự Kiệu tɾong tủ quần áo của Nhan Tâm, Lạc Trúc nói Nhan Tâm và Khương Tự Kiệu tư thông.
Để che đậy bí mật, Lạc Trúc muốn gả Nhan Tâm cho Khương Tự Kiệụ
Bà nội sợ chuyện Nhan Tâm gặp phải bị lộ ra, bà không chịu nổi, liền đồng ý đề nghị của Lạc Trúc.
Nhan Tâm có chút mông lung về việc này.
Nhưng cô cũng không phản đối kịch liệt.
Có lẽ cô nhận ra, ngày tháng ở nhà sẽ rất khó khăn, Lạc Trúc và Nhan Uyển Uyển không dung tha cô.
Thiếu nữ đối với hôn nhân luôn có chút ảo tưởng không thực tế, mà Khương Tự Kiệu có đôi mắt hoa đào, vẻ ngoài đẹp đẽ, không phải kẻ phóng đãng xấu xí.
Nhan Tâm thấp thỏm tɾong lòng, chuẩn bị lấy chồng.
Cảnh Nguyên Chiêu thấy cô hay một mình ngẩn ngơ. Cô không thích Khương Tự Kiệu, chỉ là mờ mịt về tương lai.
Sự ngẩn ngơ này, không nặng̝ nề và tuyệt vọng như lúc anh gặp cô, chỉ là chút lo lắng vương vấn.
“Cô ấy gả cho Khương Tự Kiệu không lâụ Lúc mình gặp cô ấy, cô ấy mới gả cho cậu ta mấy ngày. Khương Tự Kiệu sao lại làm tổn thương cô ấy đến vậy?” Cảnh Nguyên Chiêu tự hỏi.


⬅ Trước Tiếp ➡