⬅ Trước Tiếp ➡

Nhan Tâm bây giờ và Nhan Tâm đầy thương tích, nặng̝ trĩu như bị bóng tối nuốt chửng lúc đó, h0àn toàn khác nhaụ
Mấy ngày hôn nhân, sao có thể tàn phá cô thành ra như vậy?
Cảnh Nguyên Chiêu mất một hai năm mới dần chữa lành vết thương trên người cô.
“Rốt cuộc cô đã trải qua những gì?” Anh tò mò muốn thấy, nhưng lại sợ phải thấy.
Nhan Tâm sắp lấy chồng rồi.
Rất nhanh, Cảnh Nguyên Chiêu sẽ gặp cô.
“Mình có thể làm ma, xem cuộc gặp gỡ của mình và cô ấy, biết đâu còn thấy được cảnh xe hoa của Thịnh Nhu Trinh phát nổ hôm đó.” Cảnh Nguyên Chiêu nghĩ.
Tuy nhiên, mọi việc lại không diễn ra như anh dự đoán.
Ngày Tết Trung thu, Nhan Tâm thăm bà nội xong liền vội về phủ Đốc quân.
Phu nhân đang trang điểm tɾong phòng.
Nhan Tâm bước tới, cùng quản sự Đại Trúc, giúp phu nhân chọn quần áo.
“Phu nhân, lữ tọa đến.” Một hầu gái vào bẩm báo.
Phu nhân “Tôi còn lâu mới xong, bảo em ấy ngồi đợi đã.”
“Lữ tọa nói muốn gặp người, ngay bây giờ.” Hầu gái khó xử.
Phu nhân nhìn Nhan Tâm.
Nhan Tâm “Con ra ngoài xem. Mẹ, mẹ mặc chiếc sườn xám màu vàng nhạt này đi, trông mẹ khí chất lắm.”
Cô bước ra khỏi phòng ngủ.
Biểu cảm của Thịnh Viễn Sơn nặng̝ nề, làn da vốn trắng lạnh càng thêm không còn chút máụ
Anh ấy lại gần, gần như ghé tai nói thầm với Nhan Tâm.
Việc này rất quan trọng, Nhan Tâm không lùi lại, yên lặng nghe anh ấy nói xong, sắc mặt thay đổi liên tục “Người chết rồi sao?”
Thịnh Viễn Sơn “Chết rồi.”
“Được, cháu đi nói với mẹ.” Nhan Tâm nói.
Phu nhân đã thay đồ xong, Nhan Tâm bảo mọi người ra ngoài, cô tự tay trang điểm cho phu nhân.
Sau đó, cô nói tin tức cậu mình nghe ngóng được cho phu nhân.
Phu nhân trầm mắt “Ai làm chuyện này?”
“Không phải Cảnh Trọng Lẫm thì là Cảnh Phỉ Nghiên. Người nhà tổ chắc chắn đã giúp sức.” Nhan Tâm nói.
Phu nhân “Phỉ Nghiên mà có lá gan này thì mẹ phải nhìn nó bằng con mắt khác.”
“Mẹ, hay mẹ cáo bệnh đừng đi.” Nhan Tâm nói "Con, cậu và cha cùng đi, đến lúc đó chúng ta sắp xếp một vở kịch hay, cũng cho bọn họ xem náo nhiệt.”
Phu nhân trầm ngâm một lát.
Bà ấy lắc đầu “Mẹ không đi chính là bứt dây động rừng.”
Rồi lạnh lùng cười "Chút thủ đoạn nhỏ này cũng xứng đem ra cho mẹ xem. Hạ Mộng Lan là đồ ngu, sinh con lại có bản lĩnh rồi.”
Bà ấy bảo Nhan Tâm ra ngoài, gọi hầu gái giỏi trang điểm của bà ấy vào, trang điểm lại cho bà ấy.
Phu nhân ăn diện lộng lẫy.
Tiệc tối ở nhà tổ rất náo nhiệt.
Sân khấu kịch đã dựng xong, chiêng trống ầm ĩ, vở kịch võ mở màn sinh động thú vị. Các diễn viên võ ai nấy đều linh hoạt khỏe khoắn, hóa trang đặc sắc.
Trong sân bày bàn ghế.
Thời tiết đẹp, hôm nay trời xanh không mây, chắc chắn sẽ là một đêm Trung thu trăng sáng vằng vặc.
“Chị, lát nữa chị giúp em một việc nhé.” Cảnh Phỉ Nghiên tìm chị gái cô ta là Cảnh Giai Đồng.
Cảnh Giai Đồng “Giúp gì?”
“Lần trước chị bị thương, là chị Nhan giúp chị, phu nhân cũng an ủi chị. Lát nữa chị kính rượu phu nhân nhé.” Cảnh Phỉ Nghiên nói.
Cảnh Giai Đồng “Được.”
Lại nhìn quanh một vòng "Sao lại bày năm bàn?”
Nhà bọn họ không có nhiều người như vậy.


⬅ Trước Tiếp ➡