⬅ Trước Tiếp ➡

Nếu là gia đình đông con cháu thì hai phủ cộng lại con cháu phải đến mấy chục cả trăm. Cảnh Giai Đồng có một người bạn học, nhà cô ấy anh chị em, anh chị em họ tổng cộng bảy mươi bảy người.
Còn Cảnh gia từ lão phu nhân trở xuống, hai phủ ba đời, không có đời thứ tư, lắt nhắt gộp lại một bàn.
“... Chẳng lẽ ăn riêng?” Cảnh Giai Đồng lại hỏi.
Cảnh Phỉ Nghiên cười nói “Vì có khách ạ.”
“Tiệc gia đình còn có khách?”
“Cũng không xem là khách. Em mời cô út về. Cô út, dượng út và các anh chị em họ, năm người, ngoài ra còn có vị hôn phu của chị là Vương Khâm, anh ấy cũng sẽ đến.” Cảnh Phỉ Nghiên nói.
Cảnh Giai Đồng “...”
Phủ Tây có ba người cô. Cô út Cảnh Đại gả đến Vương gia, bà ta cũng được lão phu nhân ở nhà tổ cưng chiều nhất.
Vương gia không còn trưởng bối, sau khi chia nhà thì tự sống riêng, cô út về nhà ăn tiệc gia đình, cũng xem như hợp lý.
Còn Vương Khâm, vừa là vị hôn phu của Cảnh Giai Đồng, cũng là cháu trai bên chồng của cô út, anh ta đến cũng thích hợp.
“Được thôi.” Cảnh Giai Đồng nói.
Cảnh Phỉ Nghiên cười trêu chọc cô ấy “Chị gặp Vương Khâm có ngại ngùng không?”
Cảnh Giai Đồng “Còn cần ngại ngùng à? Chị không ngại.”
Cảnh Phỉ Nghiên “...”
Cảnh Giai Đồng dường như không có hứng thú gì với Vương Khâm, chuyển chủ đề “Bày nhiều bàn thế, ngoài cô út ra, còn khách khác nữa à?”
“Nhiếp tiểu thư và anh trai cô ấy sẽ đến, họ đón tết ở nơi khác, em mời họ rồi.” Cảnh Phỉ Nghiên nói.
“Em mời?” Cảnh Giai Đồng ngạc nhiên.
Cảnh Phỉ Nghiên “Chị, chuyện nhỏ thôi, chị đừng tính toán quá, hôm đó chị cũng đánh Nhiếp tiểu thư rồi. Chị biết đấy, cha là người làm chuyện lớn, thực ra ông ấy không muốn trở mặt với Đốc quân Nhiếp ở Tấn Thành.”
Lại nói "Lát nữa chị cũng uống với Nhiếp tiểu thư một ly, chuyện lớn hóa nhỏ, có được không?”
Cảnh Giai Đồng im lặng.
Cảnh Phỉ Nghiên ôm e0 cô ấy, nũng nịu nói “Chị, chị mà không giúp em, em làm việc cũng khó Chị thương em nhất mà chị.”
Cảnh Giai Đồng nhìn cô ta, thở dài “Em hiểu biết thật. Chị thì đoán không ra cha muốn gì.”
“Không sao, chị không cần hiểụ Chị, thứ em g͙iành được chính là của nhà chúng ta, đến lúc đó sẽ chia đều cho chị.” Cảnh Phỉ Nghiên nói.
Cảnh Giai Đồng im lặng.
Cảnh Phỉ Nghiên thấy cô ấy ngơ ngác, cũng hiểu được tâm trạng của anh hai mình Anh chị em tɾong nhà tuy nhiều nhưng người giúp được lại chẳng có mấy.
Cô ta đành phải dặn đi dặn lại Cảnh Giai Đồng “Chị nhất định phải linh hoạt một chút, được không? Kính rượu phu nhân, chị Nhan và Nhiếp tiểu thư.”
Cảnh Giai Đồng không trả lời cô ta.
Đúng lúc này, hầu gái vào thông báo, nói Đốc quân và phu nhân đã đến.
Cảnh Phỉ Nghiên lập tức bỏ chị gái ra, chạy ra đón, cũng không kéo chị gái đi cùng.
Lúc này màn đêm vừa buông, sân vườn đèn đuốc sáng trưng. Cổng lớn màu đỏ son kiểu cũ của nhà cũ, tường sân gạch mài ghép sát, ngạch cửa cao ngất.
Cảnh Phỉ Nghiên là người đầu tiên chạy ra đón.
Cô ta bước qua ngạch cửa cao, nhìn thấy cha và phu nhân.
Hôm nay cha mặc áo dài mặc thường ngày. Ông ấy gầy mà rắn rỏi, tóc dày rậm, dù đã có tuổi nhưng vẫn uy vũ hiên ngang.
Phu nhân mặc một chiếc sườn xám màu vàng nhạt. Trên đầu bà ấy cài trâm vàng, đuôi trâm có điểm xuyết tua rua vàng, dưới ánh đèn vàng rực lấp lánh.


⬅ Trước Tiếp ➡