Chương 1028
Dưới ánh sáng phản chiếu, dung nhan đã có tuổi của phu nhân được bảo dưỡng rất tốt. Bà ấy trời sinh da lạnh, trắng mà mịn màng, lại mấy chục năm như một giữ nguyên vòng e0, không phát phì, nên trên mặt cũng không có nhiều nếp nhăn.
Trang điểm đậm càng tôn lên vẻ cao quý, xinh đẹp, nhã nhặn của bà ấy.
Cảnh Phỉ Nghiên chợt thấy xót xa, đau lòng thay cho mẹ mình.
“Lúc phu nhân còn trẻ, mẹ mình càng không thể so bì. Vẻ đẹp trời sinh rực rỡ, bảo dưỡng thế nào cũng không the0 kịp.” Cảnh Phỉ Nghiên nghĩ.
Cô ta đã lớn, cũng có người đàn ông mình yêu mến, mới hiểu được tại sao mẹ mình quanh năm tức giận.
Nếu người cô ta thích tɾong lòng có một người phụ nữ như vậy, cô ta cũng sẽ ghen tị đến phát điên.
Cảnh Phỉ Nghiên vừa nghĩ, vừa tươi cười đón tiếp “Phu nhân, cha, hai người đến sớm thật.”
Phu nhân cười nói “Phỉ Nghiên lần đầu sắp xếp bữa tiệc lớn, sao có thể không nể mặt chứ?”
“Cảm ơn phu nhân, phu nhân thương con nhất, phu nhân là người tốt nhất trên đời này.” Cảnh Phỉ Nghiên nói.
Đốc quân đứng bên cạnh cười “Con mà là con trai thì ghê gớm thật, mồm mép lanh lẹ.”
“Nhưng con còn hữu dụng͟͟ hơn con trai mà, phải không cha?” Cảnh Phỉ Nghiên lập tức nói.
Ô tô của Nhan Tâm và Thịnh Viễn Sơn cũng dừng lại ngay sau đó, hai người họ bước tới.
Liền nghe thấy Đốc quân nói “Con đúng là giỏi hơn mấy anh em con. Anh hai con mà được lanh lợi như con, cha cũng không đến nỗi toàn tức giận với nó.”
“Thế thì không được. Anh ấy mà thông minh hơn con, con sẽ ghen tị đấy.” Cảnh Phỉ Nghiên cười nói.
Phu nhân và Đốc quân đều cười rộ lên.
Nhan Tâm và Thịnh Viễn Sơn đứng phía sau, cũng nể mặt mỉm cười.
Vào lúc này, Nhị phu nhân Hạ Mộng Lan của phủ Tây đến.
Bà ta bước xuống ô tô, nhìn thấy mấy người ở cổng lớn đang nói nói cười cười, sắc mặt lập tức sa sầm.
Cảnh Phỉ Nghiên tiến lên mấy bước, khoác tay bà ta, nói khẽ “Mẹ, mẹ không thể phá đám con đâụ Tương lai của con và anh hai đều trông chờ vào biểu hiện của mẹ đấy.”
Hạ Mộng Lan nén giận.
Bà ta tiến lên, gọi Đại phu nhân Thịnh thị “Chị.”
“Ừm.” Thịnh thị đáp một tiếng "Dạo này vẫn ổn chứ?”
Hạ Mộng Lan “Rất ổn. Chị thì sao? Nghe nói chị bị bệnh.”
“Đã đỡ nhiều rồi.” Phu nhân mỉm cười.
Cảnh Phỉ Nghiên nhìn cảnh “hòa thuận vui vẻ” này, lặng lẽ thở phào.
Đồng thời, cô ta lại nhìn mẹ mình và Đại phu nhân Thịnh thị.
Đại phu nhân Thịnh thị vì chuyện con trai mất tích, con gái nuôi chết thảm, tinh thần sa sút một thời gian, trông g͙ià đi mấy tuổi.
Dù vậy, bà ấy vẫn trẻ hơn Hạ Mộng Lan rất nhiều, ít nhất cũng cảm giác trẻ hơn mười bốn, mười lăm tuổi.
Hạ Mộng Lan quá gầy, gò má cao, nếp nhăn càng không thể che giấu, còn Thịnh thị vẫn khí chất ngời ngời.
“Mình mà là đàn ông, tim mình cũng lệch.” Cảnh Phỉ Nghiên nghĩ.
Đồng thời, cô ta lại thấy không công bằng "Mẹ mình trông g͙ià đi là vì sinh quá nhiều con. Đại phu nhân chỉ sinh một, mẹ mình sinh tận sáụ”
Ân tình lớn như vậy, Cảnh gia cũng không mấy cảm kích mẹ cô ta, cha cô ta vẫn xem Đại phu nhân quan trọng hơn.
Con gái lúc nhỏ có thể không đồng tình với mẹ, nhưng càng lớn tuổi, sẽ dần dần thấu hiểu mẹ mình.
Cảnh Phỉ Nghiên thấy ấm ức thay mẹ.
Đổi lại là ai mà không ấm ức chứ?