Chương 1029
“Ban đầu tại sao mẹ mình cứ nhất quyết gả cho cha mình làm gì? Nếu bà ấy gả cho người khác, dựa vào tài lực của nhà ngoại mình, bà ấy đã sống tốt hơn rồi nhỉ?” Cảnh Phỉ Nghiên nghĩ.
Đầu óc cô ta xoay chuyển rất nhanh, đi the0 mọi người vào tɾong.
Rất nhanh, anh hai cô ta đón anh em Nhiếp Kiều đến.
Cảnh Trọng Lẫm liếc nhìn Cảnh Phỉ Nghiên.
Cảnh Phỉ Nghiên gật đầu với anh ta.
Hai anh em lòng dạ hiểu rõ mà không nói ra.
Khách khứa đến đông đủ, lão phu nhân từ nội viện đi ra, đến sảnh hoa.
Cảnh Phỉ Nghiên đã sắp xếp mọi thứ xong xuôi.
Bên ngoài sảnh hoa, hai bên trái phải mỗi bên có một tiểu viện. Loại tiểu viện này không dùng để ở, bình thường khi đãi tiệc chuyên dùng để đặt bô, cho khách khứa đi vệ sinh.
Bên cạnh tòa nhà đãi tiệc của các gia đình lớn, đều sẽ xây một tòa nhà nhỏ như vậy.
Cửa ra vào và cửa sổ bốn phía của tòa nhà nhỏ đều có thể di chuyển, có thể tháo dỡ, ngày thường đẩy lên có thể làm đình hóng mát, đón gió, mùa đông cần phải tre0 thêm rèm vải dày xung quanh.
“... Phu nhân, người dùng bên phía Đông, mẹ con dùng bên phía Tây.” Cảnh Phỉ Nghiên nói.
Phu nhân “Khách nam thì sao?”
“Họ ở phía trước ạ.” Cảnh Phỉ Nghiên nói.
Phu nhân chỉ gật đầu, không nói gì.
Nhiếp Kiều và anh trai cô Nhiếp Thiệu Văn đi tới, chào hỏi phu nhân và Đốc quân trước, rồi hàn huyên vài câụ
“... Lần trước là do tôi quá lỗ mãng.” Lúc Nhiếp Kiều nói chuyện, ánh mắt liếc về phía Thịnh Viễn Sơn bên cạnh Đốc quân.
Cô ta lặn lội ngàn dặm từ Tấn Thành đến Nghi Thành chính là vì Thịnh Viễn Sơn.
Tiếc là Thịnh Viễn Sơn lạnh như băng, cực kỳ khó tiếp cận, nói chuyện với anh ấy, anh ấy luôn dùng hai ba câu là có thể chặn họng Nhiếp Kiều đến không nói nên lời.
Lần trước, Nhan Tâm ra mặt giải vây cho Cảnh Giai Đồng, Nhiếp Kiều vốn không muốn xin lỗi. Không ngờ, Cảnh Trọng Lẫm lại nói với cô ta “Lữ tọa Thịnh rất coi trọng cô cháu gái này.”
Nhiếp Kiều lập tức thay đổi sắc mặt, đồng ý xin lỗi. Tiếc là không có tác dụng͟͟ gì, Nhan Tâm vẫn bảo Cảnh Giai Đồng đánh trả.
Những ân oán này, kéo the0 không rõ, nhưng ánh mắt Nhiếp Kiều vẫn liếc nhìn Thịnh Viễn Sơn.
“Chuyện qua rồi.” Vẻ mặt Đốc quân Cảnh thản nhiên "Trọng Lẫm mời mấy đứa đến à?”
Nhiếp Kiều và Nhiếp Thiệu Văn đều đáp vâng.
Đốc quân Cảnh liếc nhìn Cảnh Trọng Lẫm, ánh mắt này đầy ẩn ý.
Đúng lúc này, hầu gái Bạch Sương của Nhan Tâm bước nhanh qua, đụng tɾúng Cảnh Trọng Lẫm.
“Xin lỗi.” Thái độ Bạch Sương kiêu ngạo, không đợi Cảnh Trọng Lẫm phản ứng thì cô ấy đi về phía Nhan Tâm, đưa một chiếc khăn ch0àng cho cô "Tiểu thư, kẻo lạnh.”
Nhan Tâm nhận lấy.
Cảnh Trọng Lẫm hơi nhíu mày.
Nhan Tâm cầm lấy khăn ch0àng, lại chạm vào tay Bạch Sương.
Dưới gầm bàn, Nhan Tâm chuyển chiếc chìa khóa Bạch Sương đưa cho cô sang cho Thịnh Viễn Sơn.
Bàn tay của Thịnh Viễn Sơn bao lấy tay cô, ngón tay hơi lạnh.
Anh ấy dường như chần chừ một chút, lúc này mới buông tay ra, lấy đi chiếc chìa khóa tɾong lòng bàn tay Nhan Tâm, đây là chiếc chìa khóa của Cảnh Trọng Lẫm.
Bên kia, đám người Nhiếp Kiều vẫn đang nói chuyện với Đốc quân, phu nhân, Cảnh Trọng Lẫm cũng đang đứng đó.
Thịnh Viễn Sơn lại đứng dậy, đi ra ngoài một lát.
Lúc anh ấy quay lại, tiệc đã sắp xếp xong chỗ ngồi.