⬅ Trước Tiếp ➡

Lão phu nhân, Đốc quân, phu nhân và Hạ Mộng Lan, vợ chồng cô út Cảnh Đại, cùng với Thịnh Viễn Sơn ngồi bàn chính.
Những đứa trẻ còn lại ngồi hai bàn, ngồi khá tản ra.
“Cha, con sắp xếp năm bàn tiệc là mong có thể mời nhiều người hơn đón tết với bà nội.” Cảnh Phỉ Nghiên nói "Bây giờ chỉ ngồi ba bàn, hai bàn tiệc còn lại con thưởng cho các quản sự có thể diện ở chỗ bà nội ăn.”
Đốc quân gật đầu “Thà nhiều chứ không ít, sắp xếp này không tồi.”
Phu nhân cũng nói “Phỉ Nghiên biết làm việc, chỉ một chút là đã hiểụ”
Cảnh Phỉ Nghiên cười rộ lên.
Hạ Mộng Lan nén cơn muốn trợn mắt, cũng hùa the0 vài câu của Đại phu nhân Thịnh thị.
Những người khác cũng lần lượt khen Cảnh Phỉ Nghiên vài câu, nể mặt Đốc quân.
Bao gồm cả Thịnh Viễn Sơn.
Nụ cười của Cảnh Phỉ Nghiên càng thêm rạng rỡ.
Đốc quân nhìn Cảnh Phỉ Nghiên có khí phách, có chủ kiến như vậy, ông ấy khá thích. Ông ấy không ghét con cái có chủ kiến, chỉ sợ con cái rụt rè nhút nhát.
Ông ấy hài lòng gật đầụ
Cảnh Phỉ Nghiên càng vui hơn.
Cô ta nói khẽ với Cảnh Giai Đồng “Chị, chị thấy không, hôm nay cha rất vui. Dù không có anh cả thì cha vẫn còn chúng ta.”
Cảnh Giai Đồng “...”
Có nên nói điều đó vào lúc này không? Đại phu nhân còn ngồi ở kia.
“Lát nữa chị đừng quên qua kính rượu phu nhân. Chúng ta đều phải qua.” Cảnh Phỉ Nghiên lại nói.
Cảnh Giai Đồng “Được, chị biết rồi.”
Sau khi tiệc bắt đầu, mọi người dần dần sôi nổi.
Phu nhân và em chồng Cảnh Đại trò chuyện khá vui vẻ, nói không ít lời, Đốc quân nói chuyện với lão phu nhân, Hạ Mộng Lan thì cùng em rể nói về một mẩu chuyện thú vị gần đây.
Không ai gây chuyện.
Cũng không ai nhắc đến Cảnh Nguyên Chiêụ
“Nhiếp tiểu thư kia, trông xinh phết.” Lão phu nhân đột nhiên nói với Đốc quân.
Đốc quân liếc nhìn, hơi nhíu mày.
Nhiếp Kiều mặt tròn, mắt to, quả thực xinh xắn đáng yêụ
Chỉ là tính tình quá tệ.
“... Tiểu thư nhà quân phiệt, tính tình có hơi ngang ngược. Nhưng bản chất không xấụ” Lão phu nhân lại nói "Con thấy thế nào?”
Đốc quân không muốn lắm, giả vờ không biết “Thế nào là thế nào?”
“Làm con dâu của com.” Lão phu nhân nói "Gần đây rước phải sao chổi, cả nhà không yên, cưới vợ, tổ chức một đám cưới để xung hỉ?”
Lúc bà ta nói lời này, liếc nhìn Đại phu nhân Thịnh thị, lại nhìn Nhan Tâm.
Sắc mặt phu nhân và Thịnh Viễn Sơn đều cứng lại.
Đốc quân sợ lão phu nhân lại tiếp tục nói điều gì quá đáng. Đừng để chưa vì Hạ Mộng Lan mà đánh nhau, ngược lại lại vì lão phu nhân.
“Cưới vợ cũng không phải nhất thời. Từ bàn chuyện cưới xin đến thành hôn cũng phải một hai năm. Nếu nhà gái ở xa thì càng phiền phức.” Đốc quân nói.
Lão phu nhân “Gửi đïện báo, bảo anh trai cô ấy đưa dâụ Giờ định xong, sang năm cưới.”
Đốc quân “Cha mẹ người ta chưa chắc đồng ý.”
“Không đồng ý là chuyện của cha mẹ người ta, con đồng ý trước mới tiện đi hỏi.” lão phu nhân nói.
Đốc quân “Mẹ, thế này gấp gáp quá.”
Lão phu nhân còn muốn nói gì đó, Cảnh Phỉ Nghiên bưng rượu qua “Bà nội, hôm nay đón tết, con kính bà một ly. Sau này những ngày như thế này, cả nhà chúng ta cùng đoàn tụ.”
Đốc quân rất cảm kích sự xuấthiện kịp thời của cô ta, hài lòng gật đầụ
Lão phu nhân cũng rất nể mặt uống.


⬅ Trước Tiếp ➡