Chương 1031
Cảnh Phỉ Nghiên lại kính Đốc quân, rồi kính phu nhân và Hạ Mộng Lan.
Sau cô ta, Cảnh Giai Đồng cũng đến kính rượụ
Con cái phủ Tây dưới sự dẫn dắt của Cảnh Phỉ Nghiên và Cảnh Giai Đồng, lần lượt kính rượu trưởng bối.
Cảnh Phỉ Nghiên còn đứng bên cạnh Đốc quân thì thầm gì đó với Đốc quân.
Đốc quân liếc nhìn cô ta, cũng không phản đối.
Phu nhân uống liền mấy ly.
Hầu gái rót rượu cho bà ấy, mỗi lần đều rót đầy ly, gò má phu nhân dần nóng lên.
“Tôi không ổn lắm, không uống được nhiềụ” Phu nhân cười nói "Tôi đi dạo một chút.”
Lại gọi Nhan Tâm "Châu Châu Nhi, con đi thay đồ với mẹ.”
Đốc quân “Có chóng mặt không?”
“Chỉ mấy ly rượu, không sao đâụ” Phu nhân nói "Đi dạo là khỏe thôi.”
Nhan Tâm đỡ tay bà ấy, rời khỏi sân.
Cảnh Phỉ Nghiên và Cảnh Trọng Lẫm cũng rời đi.
Hai anh em nói chuyện riêng.
“Anh hai, em vẫn thấy chuyện này không đáng tin. Chuyện Vương Khâm làm thật hồ đồ, anh lại nghe lời ma quỷ của anh ta.” Cảnh Phỉ Nghiên nói.
Cảnh Trọng Lẫm “Cậu ta chỉ là nhất thời sơ suất, bị người ta lừa thôi. Sau này cậu ta là em rể anh, Vương gia dùng được.”
“Nếu anh ta là vị hôn phu của người khác thì em cũng không nói làm gì. Nhưng anh ta là vị hôn phu của chị em. Chị là người rất hiền lành, chúng ta giấu chị ấy như vậy, liệu có xứng với chị ấy không?” Cảnh Phỉ Nghiên nói.
Cảnh Trọng Lẫm “Em còn muốn học phu nhân? Cứ lo trước lo sau như vậy, em chẳng làm nên đại sự gì đâụ Muốn làm đại sự thì phải nhẫn tâm, đừng có lòng nhân từ của đàn bà.”
Cảnh Phỉ Nghiên thở dài thườn thượt.
Cảnh Trọng Lẫm đã sắp xếp mọi thứ.
Tuy nhiên anh ta vẫn hơi căng thẳng, sợ mọi chuyện mất kiểm soát.
“... Chìa khóa của anh đâu rồi?” Anh ta đột nhiên sờ túi.
Cảnh Phỉ Nghiên “Chìa khóa gì?”
“Là chìa khóa, có chìa khóa ô tô của anh, còn có chìa khóa phòng anh.” Cảnh Trọng Lẫm nói "Trên đó còn có lá bùa bình an.”
Cảnh Phỉ Nghiên “...”
Chuyện đã làm rồi, lúc này tìm bùa bình an có phải là tự lừa mình dối người quá không?
“Chắc rơi ở bên cạnh ghế ngồi rồi. Anh hai, anh đang căng thẳng à?” Cảnh Phỉ Nghiên hỏi anh ta "Miệng anh nói thì hay lắm, thực ra còn sợ hơn cả em, đúng không?”
Cảnh Trọng Lẫm lập tức thu lại vẻ mặt.
Anh ta đẩy gọng kính “Anh đi tìm chìa khóa.”
Đúng như lời Cảnh Phỉ Nghiên nói, chìa khóa của anh ta quả thực ở dưới ghế, bên cạnh chân ghế.
Anh ta nhặt lên, phủi bụi, nhẹ nhàng sờ vào lá bùa bình an bằng vàng kia.
Vương Khâm không yên lòng.
Anh ta rất lấy lòng Cảnh Phỉ Nghiên, cũng cung kính với Cảnh Trọng Lẫm, chỉ riêng thái độ với vị hôn thê Cảnh Giai Đồng của mình là lạnh nhạt.
Anh ta không thích Cảnh Giai Đồng mà thích thân phận “tiểu thư phủ Đốc quân”, bất kể vị tiểu thư này là ai.
Cảnh Trọng Lẫm ngồi trên ghế nghe kịch, không nói một lời, Cảnh Phỉ Nghiên quay lại, thỉnh thoảng liếc ra cửa, dỏng tai lên nghe.
Rất nhanh, một hầu gái vội vã chạy vào “Đốc quân.”
Cảnh Phỉ Nghiên và Cảnh Trọng Lẫm lập tức nhìn sang.
“Đốc quân, phu nhân mời ngài qua đó.” Hầu gái nói "Phu nhân nói rất gấp ạ.”
Hai anh em Cảnh Phỉ Nghiên và Cảnh Trọng Lẫm sải bước đi tới, đứng sau lưng Đốc quân.
Cảnh Phỉ Nghiên tò mò “Phu nhân sao vậy?”