Chương 1032
Hầu gái “Không có chuyện gì lớn ạ, chỉ là phu nhân muốn tìm Đốc quân, bảo Đốc quân qua đó...”
Đốc quân không nói nhiều, đứng dậy liền đi.
Cảnh Phỉ Nghiên và Cảnh Trọng Lẫm vội vàng đi the0, Vương Khâm cũng nóng lòng đi.
Mọi người nhìn nhau, đều hơi ngạc nhiên.
Hạ Mộng Lan hừ lạnh một tiếng “Giở trò quỷ gì vậy? Tôi phải qua xem thử mới được.”
Bà ta đi the0.
Hai cậu con trai nhỏ khác của phủ Tây cũng đi the0 hóng chuyện.
Cô út Cảnh Đại, chồng và các con bà ta không hiểu chuyện gì, vậy mà cũng đi the0.
Cảnh Giai Đồng đi the0 số đông, thấy mọi người đều đi, cô ấy cũng chạy qua.
Mọi người chạy đến tiểu viện nơi phu nhân nghỉ ngơi, chỉ thấy phu nhân và Nhan Tâm đứng dưới mái hiên, đang ngẩng đầu nhìn trời.
Thấy cả đám người, sắc mặt phu nhân ngơ ngác “Sao vậy?”
Đốc quân tiến lên mấy bước, nắm lấy tay phu nhân “A Uẩn, không sao chứ?”
Vẻ mặt phu nhân có chút xúc động. Mắt bà ấy ngấn lệ, nói với Đốc quân Cảnh “Ông xem, tɾong vầng trăng trên trời kia, có hình bóng một chiếc thuyền nhỏ.”
Vầng trăng tối nay như tre0 thấp trên nóc nhà, không biết vì sao, bên trên có hình bóng một chiếc thuyền nhỏ rất rõ.
“Đốc quân, ông còn nhớ không?” Phu nhân nhìn vào mắt Đốc quân "Buổi tối hôm tôi lên con thuyền đó cũng là vầng trăng như thế này.”
Trái tim Đốc quân dần hạ xuống.
Ông ấy nhìn vầng trăng đó, lại nhớ đến lần đầu gặp gỡ hơn ba mươi năm trước.
Vừa gặp đã yêu, ông ấy mời bà ấy lên con thuyền đó. Lúc đó ông ấy quả quyết nghĩ, một người phụ nữ như bà ấy ôm the0 đứa trẻ, chắc chắn là chồng đã chết, để vợ con rơi vào h0àn cảnh như vậy, không chết cũng đáng chết.
Đầu óc ông ấy mất khả năng suy nghĩ, chỉ thuận the0 bản năng, muốn vớt bà ấy từ tɾong đống người tị nạn lên thuyền của mình.
Vầng trăng như thể đã luân hồi một vòng, lại chiếu xuống sân vườn đêm nay.
Đốc quân nắm chặt tay bà ấy “Tôi nhớ, A Uẩn ”
Hoàn hồn lại, tɾong sân đã đứng đầy người.
Phu nhân nghi hoặc nhìn bọn họ, Đốc quân cũng cảm thấy không ổn.
Ông ấy quét mắt một vòng, đầu tiên nhìn thấy Cảnh Trọng Lẫm và Cảnh Phỉ Nghiên, hai người họ đi the0 sát nhất, cũng là sắc mặt kỳ lạ nhất.
Dù che giấu thế nào, vẻ mặt hai người họ đều kinh ngạc.
Đốc quân nhíu mày hỏi “Các con chạy the0 qua đây làm gì?”
Cảnh Phỉ Nghiên nhanh chóng h0àn hồn “Chúng con tưởng bên phu nhân có chuyện gì.”
“Ở sân nhà của mình, có thể có chuyện gì chứ?” Đốc quân nói "Chạy qua đây hết, ai ngồi với lão phu nhân? Còn không mau quay về.”
Chỉ có Thịnh Viễn Sơn ngồi cùng lão phu nhân.
Mọi người đáp vâng.
“Chúng ta qua đây làm gì vậy?” Cảnh Giai Đồng hỏi.
“Không biết.” Em họ cô ấy là Vương Hàm nói.
“Mọi người đều đến, em còn tưởng có gì náo nhiệt, nên cũng đến. Không ngờ là cậu mợ giãi bày tình cũ.”
Nhị phu nhân Hạ Mộng Lan nghe thấy lời này, hung hăng trừng mắt nhìn Vương Hàm.
Vương Hàm nấp sau lưng mẹ mình.
Cô út làm hòa, mọi người quay lại ăn cơm.
Một nhóm người quay lại bàn tiệc, lão phu nhân còn hỏi có chuyện gì.
Cảnh Phỉ Nghiên luôn lanh lợi, không lên thể hiện mà cố gắng đè nén sự hoảng hốt tɾong mắt.
Cô ta nhìn Cảnh Trọng Lẫm.
Cảnh Trọng Lẫm cũng thấp thỏm không yên y như cô ta. Ngoài hai người họ, người đứng ngồi không yên còn lại là Vương Khâm.