Chương 1072
Niềm tin sụp đổ, người cũng điên điên khùng khùng, lão phu nhân bèn đón bà ta về nhà tổ.
Dưới sự khuyên bảo của lão phu nhân, Cảnh Đại đỡ hơn vài phần, ngày nào cũng rửa mặt bằng nước mắt.
Vương Hạc Minh vẫn bị bắn chết.
Nhan Tâm sau đó mới nghe nói chuyện Cảnh Đại đến làm loạn.
"... Có những người phụ nữ thà tin trên đời có ma chứ cũng không tin chồng mình bất trung. Chút đả kích này đã khiến cô ta rối loạn. Lão phu nhân sáng suốt như vậy, lại nuôi ra đứa con gái ngốc nghếch thế này." Phu nhân nói.
Nhan Tâm "Vương Hạc Minh mấy chục năm như một tạo ra ảo tưởng cho bà ta. Mộng đẹp bị chọc thủng, người rất đau khổ, bà ta phải mất nửa ngày mới h0àn hồn lại được."
Lại nói "Vương Hạc Minh không chỉ lừa được bà ta, người ngoài cũng sẽ cảm thấy ông ta trung thành, yêu vợ như mạng. Giai Đồng cũng rất ngưỡng mộ tình cảm vợ chồng sâu đậm của họ."
"Giai Đồng cũng là đứa ngốc. Nếu còn không sớm thông suốt thì sau này sẽ chịu khổ." Phu nhân nói.
Nhan Tâm "..."
"Loại người như Vương Hạc Minh, nhìn là biết quá mức trơn tru giả tạo. Trừ khi cậu ta không tiền không thế, nếu không làm sao có thể an phận? Cô ta không biết nhìn người như vậy, không lừa cô ta thì lừa ai?" Phu nhân lại nói.
Nhan Tâm cười cười.
Trận chiến này, họ đánh rất đẹp.
"Cha sẽ đưa Cảnh Trọng Lẫm đi chứ?" Nhan Tâm lại hỏi.
"Đang sắp xếp rồi, trước tết chắc chắn sẽ đưa nó đi. Dạo này rối tung rối mù, Đốc quân cũng cần từ từ làm rõ những chuyện này." Phu nhân nói.
Nhan Tâm khẽ thở phào nhẹ nhõm.
"Cha con nói ông ấy rất nhớ A Chiêụ" Phu nhân nói, khóe mắt lại ầng ậc nước "Chỉ mới mấy tháng ngắn ngủi mà tóc ông ấy đã bạc hơn một nửa, sao lại không đáng thương chứ?"
Là một người cha g͙ià, Đốc quân thật sự chua xót muốn chết.
Nhan Tâm nhẹ nhàng nắm chặt tay phu nhân.
Phu nhân thở dài vài tiếng, thu lại ánh nước nơi khóe mắt.
Cảnh Trọng Lẫm ở phủ Tây, những ngày này đóng cửa không ra ngoài. Anh ta đi đi lại lại tɾong phòng, suy nghĩ về cơ hội trở lại.
Chuyện lần này, anh ta rất oan uổng.
Em gái Cảnh Phỉ Nghiên đến tìm anh ta.
Cảnh Phỉ Nghiên nói với anh ta "Trước đó em đã nói với anh rồi, đừng có vừa mới đi nhậm chức đã đưa ra chủ ý. Nên ẩn mình chờ thời, đến lúc quan trọng hẵng ra tay."
Đáng tiếc Cảnh Trọng Lẫm không nghe.
Cảnh Trọng Lẫm đưa ra ý tưởng mới của mình, làm cổ phiếu vàng, nhưng có tác dụng͟͟ gì?
Chính phủ quân sự hiện tại không cần tiền, cách tụ tài này của Cảnh Trọng Lẫm chỉ là thêu hoa trên gấm. Tốt thì không ai khen, một khi xảy ra chuyện anh ta phải gánh tội.
Cảnh Phỉ Nghiên vừa nghe nói, đã lập tức khuyên anh ta, nhưng anh ta còn không để ý.
"Em đến chế giễu anh à?" Cảnh Trọng Lẫm oán hận nhìn cô ta.
Anh ta đổi một cặp kính khác, lúc nhìn người càng thêm âm ụ
"Chúng ta là người một nhà, anh xui xẻo thì em vẻ vang lắm sao? Em đến khuyên anh, lúc này đừng có vùng vẫy.
Nếu cha muốn đuổi anh đi, chặt đứt con đường bên phủ Tây này, lần này anh tuyệt đối đừng có ngồi chờ chết. Anh chỉ có một cách có thể dùng." Cảnh Phỉ Nghiên nói.
Cảnh Trọng Lẫm nghĩ rất lâu, cũng không nghĩ ra cách gì hay.
Anh ta nghe vậy tinh thần chấn̵ động "Em có cách gì?"
"Khóc." Cảnh Phỉ Nghiên nói.