Chương 1073
Cơ mặt Cảnh Trọng Lẫm giật giật "Ý kiến tồi."
"Đây là ý kiến hay nhất. Anh bỏ lòng tự trọng, khóc lóc thảm thiết trước mặt cha và các tướng lĩnh, bày tỏ anh không muốn rời xa quê hương.
Cha sẽ giữ anh lại. Đây không phải vì anh mà là để trấn an lòng người. Cha luôn tự xưng là minh chủ, ông ấy sẽ thể hiện thái độ khoan dung cho cấp dưới xem." Cảnh Phỉ Nghiên nói.
Cảnh Trọng Lẫm "Hoang đường Anh đã mất hết uy tín, em làm thế này khác gì bảo anh không thể ngóc đầu lên được "
"Anh ở lại, ở bên cạnh cha thì còn có cơ hội trở mình. Anh bị đưa đi rồi, trời cao đường xa, h0àn toàn trở thành con cờ bỏ đi." Cảnh Phỉ Nghiên nói.
Cảnh Trọng Lẫm im lặng "Để anh nghĩ lại đã."
"Còn nữa, chúng ta không phải không có ai dùng được. Con cái của Đốc quân Nhiếp Tấn Thành vẫn đang ở Nghi Thành, hơn nữa Nhiếp tiểu thư si mê Thịnh Viễn Sơn.
Chúng ta có thể dùng cô ta, tạo cho anh một cơ hội nữa. Nếu anh nắm bắt được thì anh vẫn có thể trở mình." Cảnh Phỉ Nghiên lại nói.
Cảnh Trọng Lẫm "Em định làm thế nào?"
"Lần này nghe em Mấy thủ đoạn đó của anh đúng là ấu trĩ vô cùng." Cảnh Phỉ Nghiên nói.
"Được, anh nghe em." Cảnh Trọng Lẫm nói.
Cảnh Phỉ Nghiên giọng "Anh hai, tối hậu thư lần cuối Nếu lần này anh làm hỏng việc, cho dù cha không giết anh thì em cũng sẽ giết anh."
Cảnh Trọng Lẫm cau mày.
"Đây là cơ hội duy nhất của anh. Anh năm lần bảy lượt kéo chân phủ Tây, đó chính là kéo chân em. Em chịu đủ những kẻ ngu xuẩn các người rồi." Cảnh Phỉ Nghiên bình tĩnh nhìn anh ta.
Màu mắt cô ta sẫm, lông mi dài, ánh sáng dường như không thể lọt vào tɾong mắt cô ta.
Trên khuôn mặt mang vài phần trẻ con của cô ta, bao phủ đầy vẻ âm hàn.
Cảnh Trọng Lẫm không kìm được lùi lại một bước.
Anh ta dường như không nhận ra cô ta nữa.
"Nếu anh có một nửa bản lĩnh của Cảnh Nguyên Chiêu thì bây giờ cha đã dọn phủ Đốc quân đến bên chúng ta rồi." Cảnh Phỉ Nghiên lại nói "Anh tranh đua một chút đi."
Thời gian này, Thịnh Viễn Sơn và Đốc quân vẫn luôn ở tɾong thành.
Vụ án tiền giả liên quan rất lớn, tɾong số các quan chức của ngân hàng chính phủ, có bốn người bị xử bắn, hai người bị bắt giam, bảy người bị cắt chức.
Cả ngân hàng chính phủ nhất thời rơi vào hỗn loạn.
Phu nhân lại đề nghị "Để Châu Châu Nhi đến giúp sắp xếp lại sổ sách, đợi quan chức mới nhậm chức xong, rồi bàn giao."
Lại nói "Con bé có khả năng tính nhẩm kinh người. Lúc hỗn loạn, nếu sổ sách lại có sai sót thì sẽ càng thêm tồi tệ."
Đốc quân rất do dự.
Phu nhân "Nếu tôi còn sức thì tôi đã đi tiếp quản rồi. Ông để con bé thử xem."
Lại nói "Đừng nói với bên ngoài, tránh để người khác lắm lời. Chỉ mình chúng ta biết. Đối với Châu Châu Nhi, ông cũng có thể yên tâm."
Đốc quân "Cũng được."
Nhan Tâm liền nhận một việc lớn như vậy.
Cô giật mình.
"Con có dám không?" Phu nhân hỏi cô "Sổ sách của ngân hàng chính phủ, mẹ cần con đi giúp mẹ xem qua một chút, thuận tiện làm rõ các mối quan hệ nhân mạch hiện tại của ngân hàng chính phủ."
Nhan Tâm cắn răng "Mẹ, mẹ không sợ xảy ra chuyện sao? Con chưa bao giờ gánh vác trọng trách lớn như vậy."