⬅ Trước Tiếp ➡

"Trước đây con làm việc gì cũng rất tốt." Phu nhân nói "Con phải hiểu, đây chỉ là một việc nhà khác thôi."
Nhan Tâm "Vâng, con sẽ cố gắng làm việc "
"Có gì không hiểu thì hỏi Hồ Duệ Khiêm, người này đáng tin." Phu nhân nói.
Nhan Tâm vâng dạ.
Cô quả thực đã đi ngân hàng chính phủ làm việc.
Nội bộ ngân hàng chính phủ cũng không rõ chuyện này, cô có văn phòng riêng, chỉ tiếp xúc với cấp cao, còn người bên dưới chỉ lờ mờ nghe nói, Đốc quân phái "khâm sai" đến tọa trấn.
Còn "khâm sai" là ai, họ không nghe ngóng được.
Tin tức rất kín kẽ.
Nhan Tâm ra vào cũng cẩn thận, không để người ta chú ý đến hành tung của mình.
Ngày đầu tiên cô đi làm, phu nhân gọi Cảnh Giai Đồng qua.
"... Con có muốn về phủ Tây không?" Phu nhân hỏi cô ấy.
Cảnh Giai Đồng lắc đầụ
Cô ấy nói với phu nhân, cô ấy muốn ở lại phủ Đốc quân chờ gả, không bao giờ muốn về phủ Tây nữa.
"Bên đó rất loạn, con về cũng chịu uất ức, họ cũng không cần con." Cảnh Giai Đồng nói.
Phu nhân "Nếu đã vậy thì tôi đã dọn riêng một cái sân, con chuyển qua đó. Châu Châu Nhi giúp tôi quản việc nhà, lầu nhỏ của con bé có thể sẽ có sổ sách, con dấu riêng, con phải tránh hiềm nghi."
Cảnh Giai Đồng "Phu nhân đồng ý cho con ở lại?"
"Con là con gái của Đốc quân, cũng giống như con gái tôi, con bằng lòng bầu bạn với tôi, tôi cũng rất vui." Phu nhân cười nói.
Cảnh Giai Đồng "Cảm ơn phu nhân, người khoan hồng độ lượng như vậy, sau này nhất định sẽ phúc trạch dài lâu, thọ tỷ nam sơn."
Phu nhân nghe cô ấy nói năng lộn xộn, bật cười "Sau này vẫn nên dạy con cách khen người khác trước đã."
Cùng một mẹ sinh ra, Ngũ tiểu thư Cảnh Phỉ Nghiên mồm mép lanh lợi, giỏi ăn nói, Tứ tiểu thư Cảnh Giai Đồng lại vụng về.
Phu nhân khá thích đứa trẻ thật thà này.
Tuy nhiên, tâm hại người không thể có, nhưng tâm phòng người thì nhất định phải có. Cảnh Giai Đồng không có tâm phòng bị, cô ấy lại ở chỗ Nhan Tâm, phu nhân sợ người khác nhìn thấy bí mật của Nhan Tâm trên người cô ấy.
Cho nên, tốt nhất Cảnh Giai Đồng là chuyển ra ngoài.
Hậu viện sắp xếp xong, Cảnh Giai Đồng dọn vào ở. Phu nhân lại điều bốn người hầu gái cho cô ấy dùng, chăm sóc ăn uống sinh hoạt của cô ấy.
Đốc quân khá hài lòng với sự sắp xếp này.
"... Con bé muốn ở lại đây chờ gả." Phu nhân nói với Đốc quân "Gần đây Liên Mộc Sinh lập công, nhân cơ hội đề bạt cậu ấy. Cũng định luôn hôn sự của cậu ấy và Giai Đồng."
Đốc quân lắc đầụ
"Tôi mới nói với lão phu nhân, "phò mã" làm quan là phạm vào điều kiêng kị. Không thể nào tôi vừa xử lý em rể bên này xong, giờ lại nhét con rể vào quân đội." Đốc quân nói "Tôi sẽ đề bạt Liên Mộc Sinh, nhưng cậu ta không thể cưới Giai Đồng."
Phu nhân "Đạo lý thì không sai, chỉ là khiến Giai Đồng phải thất vọng rồi."
"Tuổi tác của nó và Liên Mộc Sinh cũng không xứng đôi." Đốc quân nói.
Phu nhân "Nếu đã như vậy thì để tôi làm người ác."
"Vất vả cho phu nhân rồi." Đốc quân nói.
"Đề bạt Liên Mộc Sinh trước. Chuyện của Giai Đồng, tôi sẽ từ từ nói với con bé." Phu nhân lại nói "Thời gian này tôi sẽ chọn một mối tốt, để con bé có sự lựa chọn khác."
Phu nhân làm việc luôn chu đáo, Đốc quân đồng ý.


⬅ Trước Tiếp ➡