⬅ Trước Tiếp ➡

Anh chưa bao giờ biết mình lại thiển cận và ngu muội đến thế.
Anh cũng không biết A Vân của anh, Châu Châu Nhi của anh đã phải sống những ngày tháng tồi tệ như vậy.
Một nửa nỗi khổ của Châu Châu Nhi là do Khương gia gây ra, một nửa còn lại là do Nhan Uyển Uyển ban tặng.
Còn anh là chồng của Nhan Uyển Uyển, là chỗ dựa của cô ta. Nhan Uyển Uyển đã mượn tay anh để tàn phá Nhan Tâm.
Dường như có một cơn gió, người đàn ông dưới lầu chợt dừng bước, ngước nhìn lên cửa sổ tầng hai.
Giọng nói của Thịnh Nhu Trinh vang lên "Qua đây uống trà."
Nhan Tâm rời khỏi cửa sổ, người dưới lầu chỉ nhìn thấy thoáng qua một bóng hình nhạt nhòa.
Đó là lần gần nhất của hai người họ.
Có lẽ chỉ cần dừng lại thêm vài giây, anh đã có thể nhìn thấy đôi mắt của Nhan Tâm.
Nghi Thành nói lớn cũng lớn, nói nhỏ cũng nhỏ, anh cứ thế bỏ lỡ cô hết lần này đến lần khác.
Đường Bạch đã gặp cô vài lần. Giống như kiếp này, Đường Bạch đã mấy lần thăm dò hỏi Nhan Tâm "Cô từng đến Quảng Thành chưa?"
Nhan Tâm cũng trả lời Đường Bạch giống như kiếp này "Chưa."
Đường Bạch rất thất vọng.
Cảnh Nguyên Chiêu không nhìn lầm, Đường Bạch chưa từng phản bội anh. Đường Bạch có nghi ngờ, nhưng anh ấy lại không chắc chắn. Cộng thêm công việc bận rộn, Thịnh Nhu Trinh xen vào, anh ấy vẫn luôn không biết nội tình.
Cho dù Đường Bạch biết, anh ấy không nói cho Cảnh Nguyên Chiêu cũng không phải lỗi của anh ấy, dù sao lúc đó Cảnh Nguyên Chiêu cũng đã kết hôn.
Người sai chỉ có Cảnh Nguyên Chiêụ
Anh cũng nhìn thấy Chu Quân Vọng.
Anh nghe từ miệng Thịnh Nhu Trinh kể về chuyện cậu đã chết, mẹ lâm bệnh liệt giường.
Anh còn nhìn thấy cái chết của Nhan Tâm.
Cô chật vật và tuyệt vọng. Lời nói của mỗi người như những thanh kiếm đâm vào người cô. Nhát kiếm của con trai cô, đâm tɾúng ngay tim cô.
"Châu Châu Nhi, Châu Châu Nhi " Anh nhìn cô ngã xuống, đau đớn muốn chết.
Vùng vẫy một cái, Cảnh Nguyên Chiêu chợt tỉnh lại.
Ý thức từ hư ảo trở về cơ thể, anh biết rõ điều đó. Nhưng anh không cử động, chỉ khẽ mở mắt, nhìn cảnh vật trước mặt.
Trần nhà không cao, nóc nhà rõ nét.
Có người đẩy cửa bước vào, anh nghe thấy tiếng động, tiếp tục nhắm mắt giả vờ ngủ.
"Hôm nay hơi lạnh."
Nói bằng tiếng Quan thoại.
Hai giọng nam trẻ tuổi trò chuyện vài câu, tɾong lời nói đều bàn tán về bữa rượu hoa tối qua, về mấy cô gái tiếp rượụ..
Hai người nói chuyện nửa tiếng, lại nhìn Cảnh Nguyên Chiêu trên giường "Chúng ta ngày nào cũng canh giữ một cái xác sống, có ích lợi gì?"
"Chủ nhân bảo canh thì canh. Lát nữa bác sĩ sẽ đến tiêm cho anh ta."
Còn có một người phụ nữ trung niên chăm sóc anh, lật người cho anh. Bà ta cũng nói chuyện với Cảnh Nguyên Chiêu, nhưng Cảnh Nguyên Chiêu nghe không hiểụ
Cảnh Nguyên Chiêu đã tỉnh, không thể nào chìm vào giấc mộng hư ảo nữa, người anh cũng không đau lắm. Khi bốn bề vắng lặng, anh cử động ngón tay, phát hiện tứ chi rất cứng, có cảm giác hơi không cử động được.
Anh cứ giả vờ như vậy suốt ba bốn ngày.
Mỗi ngày chập tối, sẽ có một người thanh niên đến. Tiếng Quan thoại của cậu ấy cực kỳ kém, nói rất chậm, sẽ hỏi thăm tình hình một ngày của anh.
Còn kiểm tra cơ thể anh, xem có chỗ nào chăm sóc không chu đáo không.


⬅ Trước Tiếp ➡