Chương 1124
Nhóm người Nhan Tâm cũng đốt pháo đón năm mới, sau đó châm pháo hoa.
Trong lúc đốt pháo hoa, Thịnh Viễn Sơn đưa cho Nhan Tâm một chiếc hộp gấm nhỏ "Tiền lì xì của cháụ"
"Là vàng thỏi ạ?"
"Đổi thành quà rồi." Thịnh Viễn Sơn cười "Cháu có thể đổi lại thành vàng thỏi."
Nhan Tâm nhận lấy, nói lời cảm ơn.
Cô phát bao lì xì lớn cho tất cả người hầu bên phía bà nội.
Bao lì xì năm nay tăng gấp mười lần, đây là làm mặt mũi thay cho Đốc quân và phu nhân, gộp cả phần thưởng của họ vào tɾong đó.
Người hầu tự nhiên càng thêm cung kính.
Nhan Tâm lại sắp xếp người trực đêm ở các nơi, sau đó mới đi ngủ.
Những người hầu thân tín của cô đều đi the0 đến đây.
Cô cũng phát bao lì xì cho họ.
Trong phòng ngủ, Nhan Tâm mở món quà năm mới mà cậu tặng.
Không ngoài dự đoán, vẫn là ngọc trai.
Lần này là loại ngọc trai màu xám nhạt, tổng cộng ba viên, to tròn và vô cùng quý giá.
Anh ấy cũng không biết tìm đâu ra những thứ này. Cả đời Nhan Tâm chưa từng thấy nhiều ngọc trai danh giá đến vậy.
Cô vẫn cất đi.
Nhan Tâm qua cơn buồn ngủ, không ngủ được nữa. Cô ngồi dưới đèn, viết một bức thư dài cho Trương Nam Thù.
Trương Nam Thù về nhà cũng ngót nửa năm rồi.
Nửa năm nay, Nhan Tâm quá bận rộn, quá nhiều việc, toàn là Trương Nam Thù gửi đïện báo đến.
Điện báo ngắn gọn, chỉ vài chữ, Nhan Tâm cũng trả lời đïện báo, lần nào cũng là mấy chữ "Bình an".
Cô đến cả suy sụp cũng phải tranh thủ lúc rảnh rỗi.
Cảnh Trọng Lẫm chết rồi, việc lớn tạm thời lắng xuống, Nhan Tâm mới có tâm trạng nhàn rỗi.
Cô ngồi dưới đèn viết thư.
Cô rất nhớ Trương Nam Thù, nhớ những ngày tháng náo nhiệt người và chó cùng đùa giỡn ở viện Tùng Hương.
Trong thư cô nói với Trương Nam Thù rằng cô đã giác ngộ cuộc sống, không còn mê mang nữa.
Cô cũng mong có thời gian đến Bắc Thành thăm Trương Nam Thù.
Người cô muốn viết thư không chỉ có Trương Nam Thù, nhưng người cô có thể gửi thư đến, lại chỉ có Trương Nam Thù mà thôi.
Cho nên bức thư này viết trọn mười trang giấy.
Cô trút hết nỗi nhớ nhung suốt nửa năm qua lên trang giấy.
Mùng 2 tết Nhan Tâm và mọi người mới trở về phủ Đốc quân.
Phu nhân nghỉ ngơi vài ngày, tinh thần phấn chấn̵.
Tháng Giêng bà ấy bận rộn nhất. Các phu nhân quan chức tɾong chính phủ quân sự đều phải đến chúc tết bà ấy.
Bà ấy nhận đïện thoại, sắp xếp từng người một.
Bà ấy cần dựa vào phản hồi mà Đốc quân cung cấp để đưa ra thái độ đối với những phu nhân này gõ đầu ai, khích lệ ai, cảnh cáo ai... tất cả đều nằm tɾong đầu phu nhân.
Phu nhân sẽ nói trước với Nhan Tâm.
Nhan Tâm cũng cần phối hợp với bà ấy.
Mấy ngày trôi qua, Nhan Tâm không chỉ nắm bắt được kỹ năng đối nhân xử thế của phu nhân mà còn nắm rõ mối quan hệ giữa các quan chức tɾong nội bộ chính quyền quân sự với Đốc quân.
"... Cảnh Phỉ Nghiên mở tiệc, mời con đến làm khách, còn mời cả Giai Đồng về nữa. Giai Đồng không biết làm sao, em ấy hỏi con nên làm thế nào. Con muốn hỏi ý kiến mẹ." Nhan Tâm nói với phu nhân.
Phu nhân bảo Nhan Tâm đi cùng Cảnh Giai Đồng.