⬅ Trước Tiếp ➡

"Con giúp đỡ Giai Đồng. Con bé là con gái ruột của Đốc quân, cũng cần phải tự lập lên. Người ngoài cứ tưởng Đốc quân chỉ có mình A Nghiên là con gái thì không hay." Phu nhân nói.
Nhan Tâm vâng dạ.
Phu nhân lại nói "Tiện thể xem giúp mẹ xem Cảnh Phỉ Nghiên hiện giờ kết giao với những ai. Chúng ta vẫn chưa thực sự hiểu rõ con bé đó. Tai mắt cài vào phủ Tây, tɾong vụ "Cảnh Trọng Lẫm chết", đã bị lộ hai người.
Những người còn lại không tiếp cận được Cảnh Phỉ Nghiên. Nếu nó âm thầm bày mưu tính kế, cũng sẽ gây bất lợi cho chúng ta. Không thăm dò được cũng không sao, chúng ta cứ đề phòng nó nhiều hơn là được."
Nhan Tâm gật đầu "Con biết rồi mẹ. Mẹ yên tâm, con làm việc có chừng mực."
Phu nhân cười "Con trước giờ luôn rất có chừng mực."
Rồi bà ấy dặn thêm "Mang the0 Bạch Sương, bản thân cũng phải đề phòng một chút."
Nhan Tâm vâng lời.
Cô trả lời thiệp mời của Cảnh Phỉ Nghiên, mùng 8 tháng Giêng sẽ đến tham dự tiệc xuân do cô ta tổ chức, Cảnh Giai Đồng cũng gọi đïện lại cho em gái, tỏ ý cô ấy sẵn sàng về nhà một chuyến.
Cảnh Giai Đồng rất căng thẳng.
Cô ấy trả lời đïện thoại xong lại hối hận, tự nhốt mình tɾong phòng.
Mùng 8 tháng Giêng, Nhan Tâm dậy sớm thay đồ chải chuốt, sang chỗ phu nhân ăn sáng trước rồi mới đi tìm Cảnh Giai Đồng.
Cảnh Giai Đồng bị bệnh.
"... Em không khỏe lắm, có lẽ là cảm lạnh phát sốt rồi." Cô ấy nói với vẻ mệt mỏi.
Nhan Tâm nhìn cô ấy, cười hỏi "Em đang trốn tránh sao Giai Đồng?"
Cảnh Giai Đồng "Không phải, em ốm thật mà."
"Cần chị bắt mạch cho em không?" Cô hỏi.
Cảnh Giai Đồng lập tức ngồi thẳng dậy vài phần, không còn vẻ bệnh tật dựa vào gối nữa.
Sắc mặt cô ấy rất lo lắng "Em về rồi, sợ rằng mẹ em sẽ không thả em ra nữa."
"Bà ta không dám đâụ" Nhan Tâm nói.
"Thật đó, còn có A Nghiên nữa." Cảnh Giai Đồng lo âu "Bị nhốt lại, em cũng sẽ bị hành hạ đến phát điên mất."
"Họ không dám. Giả sử họ dám ma͙nh tay như vậy thì đã phái người chặn đường bắt em về nhà rồi." Nhan Tâm nói "Ngày nào em cũng ra ngoài, đi học ở trường hoặc đi dạo phố mà."
Cảnh Giai Đồng dường như bỗng nhiên mới nghĩ đến tầng ý nghĩa này.
Cô ấy ngẩn ra.
"Em hiểu chưa? Đốc quân đã chấp nhận em thì mẹ em, em gái em sẽ không dám làm căng. Em có thể cáo mượn oai hùm." Nhan Tâm cười nói.
Cảnh Giai Đồng "Nói cũng đúng."
Lại nói "Nếu thật sự như vậy thì em muốn về đón Phong Nhi qua đây, em nhớ nó lắm."
Rồi giải thích "Phong Nhi là con chim sáo em nuôi, nó biết nói rất nhiều câu tiểu thư ăn cơm no, tiểu thư uống nước ngọt, tiểu thư cắn hạt dưa, vui lắm."
Nhan Tâm không nhịn được cười "Nó chỉ biết nói chuyện ăn uống thôi sao?"
"Thì em cũng đâu có việc gì lớn lao đâụ" Cảnh Giai Đồng nói.
Nhan Tâm "..."
Cảnh Giai Đồng rời giường, để người hầu của cô ấy giúp thay đồ chải chuốt.
Cô ấy ngồi xe của Nhan Tâm, còn mang the0 một chiếc rương mây cực lớn.
"Rương rỗng đấy. Em muốn mang về để đựng ít đồ dùng cần thiết mang sang đây." Cảnh Giai Đồng nói.
Nhan Tâm "Sau khi về, em cứ đến viện của mình xem thử, cần thứ gì thì bỏ hết vào rương hòm.


⬅ Trước Tiếp ➡