⬅ Trước Tiếp ➡

Sáng mai, chị nhờ phu nhân giúp đỡ, phái lính cần vụ của Đốc quân đến chuyển đi. Muốn cái gì cũng có thể chuyển về, kể cả đồ nội thất của em."
Cảnh Giai Đồng "Thật ạ? Tốt quá rồi."
Cuối cùng cô ấy cũng có thể thả lỏng.
Chiếc rương mây không được mang the0. Quá to, cốp xe ô tô nhỏ của Nhan Tâm không nhét vừa.
Xe dừng trước cửa phủ Tây.
Thềm đá trơn bóng, hai con sư tử lớn oai phong sạch sẽ, không nhuốm chút bụi trần, mái hiên cao lớn, ngạch cửa dày, cánh cổng lớn màu đỏ son mở rộng.
Mấy người hầu mặc áo xanh mới tinh đang đứng ở cửa đón khách.
Lần cuối cùng Nhan Tâm đến đây là ngày Cảnh Nguyên Chiêu mất tích.
Cây cối tɾong ngoài tường viện đều đã rụng lá, h0àn toàn khác biệt với cảnh tượng rợp bóng mát khi xưa.
Nhan Tâm đứng ở cửa một lát, lúc này mới dẫn Bạch Sương và Cảnh Giai Đồng đi vào tɾong.
Người hầu tiến lên đón tiếp.
Bọn họ còn chưa bước qua ngạch cửa thì phía sau đã có người gọi "Nhan tiểu thư?"
Nhan Tâm quay đầu lại.
Cô và Cảnh Giai Đồng lại nhìn thấy Hạ Diệu Diệụ
Hạ Diệu Diệu rất thích quần áo màu trắng ngà. Chiếc áo ch0àng lông vũ cô ta mặc hôm nay cũng được tẩy trắng thành màu ngà.
Da cô ta trắng, quần áo cũng trắng, tóc đen nhánh dày mượt.
Duy nhất chỉ có đôi bông tai hồng ngọc tre0 trên tai là lấp lánh rực rỡ, điểm xuyết cho sự tố tịnh, là sắc màu rực rỡ duy nhất trên người cô ta.
"Từ nhỏ chị ấy đã thích mặc cả cây như vậy, cứ như đang để tang ấy. Cũng là do mợ và bà ngoại thương chị ấy, chứ đổi lại là mẹ em, chắc đã mắng chết rồi. Tết nhất đến nơi, chúc tết chẳng ra chúc tết, nhìn như đi đưa tang." Cảnh Giai Đồng thì thầm phàn nàn.
Nhan Tâm nhẹ nhàng nắm tay cô ấy một cái, nén cười.
Cô và Cảnh Giai Đồng bước lên một bước "Hạ tiểu thư."
"A Nghiên khách, tôi còn tưởng em ấy lừa tôi chứ." Hạ Diệu Diệu cười nói "Nhan tiểu thư, ngày kia tôi có buổi tiệc, cô cũng nể mặt đến dự nhé?"
Lần này, cô ta nói chuyện vậy mà lại khách sáo hơn rất nhiều, không còn vẻ ngạo mạn như lần đầu gặp mặt.
Nhan Tâm không biết ý tốt này của cô ta đến từ đâụ
Cô không muốn rước rắc rối vào người, bèn nói "Ngày kia e là tôi có việc, bên phía phu nhân không tiện xin nghỉ."
"Đi mà, đông người náo nhiệt lắm." Hạ Diệu Diệu nói, lại quay sang bảo Cảnh Giai Đồng "Đồng Đồng, em đi cùng Nhan tiểu thư nhé."
Rồi lại cười nói "Chị có người bạn mới từ nước ngoài về. Em có thể hỏi anh ấy tình hình du học, đỡ phải ra nước ngoài rồi lại bỡ ngỡ."
Cảnh Giai Đồng có chút do dự.
Cô ấy nhìn sang Nhan Tâm.
Nhan Tâm lúc này mới nói "Vậy được, Hạ tiểu thư, ngày kia chúng tôi sẽ đến làm phiền."
Hạ Diệu Diệu cười rạng rỡ "Vậy thì cung kính chờ đón khách quý đến nhà."
Bữa tiệc ở phủ Tây lần này rất yên tĩnh, suốt buổi không xảy ra chuyện gì rắc rối.
Hạ Mộng Lan không xuấthiện.
Nghe nói sau khi Cảnh Trọng Lẫm qua đời thì bà ta đổ bệnh, tɾong dịp tết bà ta không ra tiếp khách. Mọi việc xã giao ở phủ Tây đều do Cảnh Phỉ Nghiên làm thay.
Cảnh Phỉ Nghiên lo liệu đâu ra đấy, có thể chống đỡ được gia đình.
"Thảo nào Đốc quân thương cô ta. Tuổi còn nhỏ mà tháo vát như vậy, hổ phụ sinh hổ tử."


⬅ Trước Tiếp ➡