Chương 1127
Tiệc tháng Giêng của Cảnh Phỉ Nghiên được tổ chức rất náo nhiệt và long trọng, khách khứa đều nể mặt tham dự đầy đủ. Lại toàn là người trẻ tuổi, tiếng cười nói rộn ràng, còn mời cả ban nhạc người Nga đến chơi nhạc khiêu vũ.
Nhan Tâm phát hiện cặp song sinh nhà Tổng tham mưu trưởng Lục, cũng như hai vị thiếu gia, thiếu phu nhân nhà họ cũng đến.
"Cô ta lợi hại thật, mời được không ít người." Nhan Tâm nghĩ.
Cũng phải, bên ngoài đều biết Đốc quân thương cô ta.
Cảnh Trọng Lẫm đã chết, phủ Tây có sa sút hay không, phải xem ở Cảnh Phỉ Nghiên.
Vì Cảnh Trọng Lẫm chưa kết hôn, the0 tang lễ truyền thống thì anh ta không được tính là "người lớn", nên cũng chẳng có chuyện để tang. Hơn nữa chính phủ dân chủ cũng không bắt buộc để tang nữa.
Cảnh Phỉ Nghiên mở tiệc, tốn bao tâm tư, chứng tỏ phong độ của phủ Tây vẫn còn rất thịnh.
Người của các gia tộc khác, lúc này cần phải cân nhắc.
Nếu không nhận lời mời, có phải là muốn vạch rõ ranh giới với phủ Tây không? Phủ Tây không gượng dậy nổi thì không nói, đằng này nếu họ vẫn vững vàng thì Cảnh Phỉ Nghiên chắc chắn sẽ ghi thù.
Cách an toàn nhất là đến dự, thuận tiện xem tình hình gần đây của phủ Tây, rồi mới tính toán chuyện sau này.
Sự xuấthiện của Nhan Tâm cũng khiến người ta kinh ngạc.
Tại tiệc xuân lần này, Nhan Tâm phát hiện ra không ít bí mật. Cô cũng có cái nhìn mới về các mối quan hệ xã giao.
Cặp song sinh Lục gia và Cảnh Giai Đồng luôn ở bên cạnh cô.
Trong đó có một chuyện liên quan đến Hạ Diệu Diệu khiến Nhan Tâm vô cùng bất ngờ.
Nhan Tâm cùng Cảnh Giai Đồng trở về viện của cô ấy.
Bạch Sương đi the0 sau hai người.
Đây là lần đầu tiên Nhan Tâm vào nội trạch của phủ Tây, lần trước chỉ đến cổng lớn là xảy ra chuyện rồi rời đi.
"Chị có muốn đi dạo chút không?" Cảnh Giai Đồng hỏi.
Nhan Tâm nhận ra cô ấy rất căng thẳng.
Chắc là cô ấy rất sợ gặp phải mẹ mình, cũng sợ gặp phải các anh em trai, không thoát thân được.
"Thôi, đến thẳng chỗ em đi." Nhan Tâm nói.
Cảnh Giai Đồng dẫn Nhan Tâm đi đường tắt, băng qua rừng trúc.
Vì thế, họ gặp Hạ Diệu Diệu và một người đàn ông khác, hai người đang cười nói vui vẻ.
Ánh mắt người đàn ông dán chặt lên mặt Hạ Diệu Diệu, si mê quấn quýt.
Người đàn ông này Nhan Tâm lại rất quen mặt, cô đã gặp vài lần, là Nhị thiếu gia nhà Tổng tham mưu trưởng Lục, anh trai thứ hai của cặp song sinh Lục Bồng, Lục Tinh.
Cũng là chồng của Nhị thiếu phu nhân Chúc Tòng Nhiễm, Lục Thừa.
Mấy lần gặp mặt, Nhan Tâm và Nhị thiếu gia họ Lục này không nói chuyện mấy, chỉ là ấn tượng về Nhị thiếu phu nhân Chúc Tòng Nhiễm rất tốt.
Mang máng nhớ Nhị thiếu phu nhân từng nhắc tới, cô ấy và Nhị thiếu gia là do cha mẹ đặt đâu con ngồi đó, thuộc dạng liên hôn gia tộc, không tình cảm sâu đậm như thanh mai trúc mã của Đại thiếu gia và Đại thiếu phu nhân.
Mỗi lần Nhan Tâm đến, Lục phu nhân đều tiếp đón long trọng. Vợ chồng trẻ trước mặt khách khứa sẽ không dính lấy nhau, Nhan Tâm cũng không cảm thấy đôi vợ chồng trẻ này có gì không ổn.
Giờ nhìn lại Lục Thừa, đôi mắt mí lót kia gần như dính chặt lên mặt Hạ Diệu Diệu, Nhan Tâm hơi ngạc nhiên.
"Chị họ." Cảnh Phỉ Nghiên chào trước.
Hạ Diệu Diệu "Mọi người cũng ra ngoài hít thở không khí à?"