⬅ Trước Tiếp ➡

Trong túi Nhan Tâm có đôi hoa tai của Hạ Diệu Diệu, tɾong tay áo giấu một cây kim bạc, Bạch Sương đang đợi ở cửa.
Cô không sợ Hạ Diệu Diệu giở trò.
Nắm rõ những người Hạ Diệu Diệu kết giao, cũng cần nắm rõ tính cách và thủ đoạn của cô ta.
Vì thế cô đứng dậy "Được. Hạ tiểu thư, phiền cô có thể tiếp tôi không? Tôi rất muốn biết chi tiết về việc du học. Nói không chừng tôi cũng sẽ đi du học."
Hạ Diệu Diệu "Thật sao?"
"Tôi có ý định này, chỉ là không biết có thực hiện được không."
Hạ Diệu Diệu "Chuyện này có gì khó? Nếu cô muốn đi thì tôi có thể tài trợ cho cô "
Cảnh Phỉ Nghiên nghe câu này, khẽ thở dài.
Nhan Tâm là con gái nuôi của phu nhân Đốc quân.
Lúc trước, con gái nuôi của phu nhân là Thịnh Nhu Trinh đi nước ngoài học, phô trương đến mức nào e rằng Hạ Diệu Diệu không tưởng tượng nổi, Nhan Tâm còn cần người ngoài tài trợ sao?
Còn Nhan Tâm nghe câu này, trên mặt cũng có chút ngại ngùng.
Cô không làm mất hứng, chỉ cười nói "Không dám để Hạ tiểu thư tốn kém. Tôi chỉ muốn biết một số thông tin, chuyện du học để sau hãy nói."
Cô đứng dậy, cùng Hạ Diệu Diệu và người đàn ông kia rời bàn tiệc.
Hạ Diệu Diệu đưa họ đến phòng nghỉ nhỏ bên cạnh sảnh tiệc, rồi sai người hầu pha trà.
Người đàn ông tên là Lý Chí Phan. Anh ta không phải du học sinh học do chính phủ cử đi, mà là du học sinh thuộc dự án tài trợ của Hạ gia, học dựa vào tiền của Hạ gia.
Không ít người đi rồi thì không về, nhưng Lý Chí Phan này lại quay về.
Hiện tại anh ta làm quản lý tɾong nhà máy của Hạ gia, Đại lão gia Hạ gia rất tin tưởng anh ta.
Dã tâm anh ta rất lớn, chỉ kết giao với các thiếu gia tiểu thư nhà quyền quý, Hạ Diệu Diệu cũng là bạn của anh ta.
"Hai người cứ nói chuyện, tôi đi gọi người vào tiếp cùng. Tôi ra ngoài một chút, còn mấy người bạn chưa tới." Ngồi một lúc, Hạ Diệu Diệu nói.
Nhan Tâm gật đầụ
Hạ Diệu Diệu vừa đi, Lý Chí Phan liền dịch chuyển vị trí, ghé sát lại vài phần "Tiểu thư, cô đẹp thật Các cô gái tɾong cả phòng này đều không bằng cô."
Nhan Tâm "Anh có biết tôi là ai không?"
"Biết chứ, con gái nuôi của phu nhân Đốc quân."
"Vậy anh có biết, chọc vào tôi thì tội còn lớn hơn chọc vào Hạ tiểu thư nhiều không?" Nhan Tâm thản nhiên nói "Anh thực sự là du học sinh?"
"Thật mà." Lý Chí Phan vừa nói vừa ngồi sát lại thêm chút nữa "Tiểu thư muốn hỏi gì, tôi biết gì sẽ nói hết."
Nhan Tâm thở dài.
Thủ đoạn cấp thấp thế này của Hạ Diệu Diệu, là do cô ta chỉ có thể nghĩ đến thế này, hay là cô ta coi thường Nhan Tâm, cố ý dùng cách không ra gì để đối phó cô?
"Cô thấy bức bình phong kia chưa? Đó là thêu Văn."
Thêu Văn là tác phẩm của một nghệ nhân thêu thiên tài. Cô ấy nổi tiếng năm mười tám tuổi, hai mươi tuổi qua đời, để lại cho đời chỉ có năm bức tranh thêụ
Ít mà tinh xảo, cộng thêm việc một đào hát danh tiếng là ông chủ Trâu từng bỏ ra trăm ngàn đại dương để mua một bức thêu Văn, khiến giá trị của loại tranh thêu này lại được nâng lên một tầng cao mới.
Hạ gia có bảo vật hiếm có như vậy, lại công khai bày ra tɾong bữa tiệc, giống như bày một bức bình phong bình thường nhất.


⬅ Trước Tiếp ➡