Chương 1138
Có một cô gái biết nhìn hàng, từng thấy một lần ở nhà ông chủ Trâu, không nhịn được chậc lưỡi khen ngợi.
Cảnh Phỉ Nghiên cũng nhìn.
"Bà ngoại giao cả bức bình phong này cho chị họ." Cô ta thầm nghĩ.
Hạ gia rất cưng chiều Hạ Diệu Diệu là bởi vì lão phu nhân yêu thương đứa cháu gái này nhất.
Trên Hạ Diệu Diệu có bốn người anh trai, đợi đến khi cô ta ra đời, cả nhà đều mong ngóng, lão phu nhân càng là thương đến tận xương tủy.
Hồi nhỏ miệng cô ta rất ngọt. Có gì ngon, có gì vui đều sẽ nghĩ đến lão phu nhân và mẹ mình.
Cô ta vừa nhận được tình thương của lão phu nhân và mẹ, lại vừa xoa dịu mối quan hệ mẹ chồng nàng dâu của hai người, đến mức mẹ cô ta càng yêu thương cô ta hơn.
Cảnh Phỉ Nghiên vẫn luôn biết nhà ngoại cưng chiều chị họ, coi đó là lẽ đương nhiên.
Cô ta chỉ là nhìn căn phòng đầy hoa hồng quý giá vô ngần, bức bình phong giá trị liên thành, những chiếc ly pha lê tinh xảo đắt tiền này, bỗng nhiên cảm thấy rất chói mắt.
Sự phú quý của Hạ gia, h0àn toàn dựa vào chính họ sao?
Nếu thật sự như vậy thì Hạ gia không cần thiết phải gả mẹ cô ta cho Đốc quân.
Mẹ cô ta nhắc đến nhà ngoại, lưu luyến khôn nguôi, luôn nói bà ngoại tốt thế nào, cậu mợ quan tâm ra sao, nhà ngoại là mạng sống của Hạ Mộng Lan.
Mẹ cô ta còn nói "Các con cũng giống như anh chị họ, bà ngoại đều thương cả."
Cảnh Phỉ Nghiên đứng ở đây, cảm thấy người ngoài là người ngoài, người nhà là người nhà, sao có thể giống nhau? Lại làm sao có thể giống nhau được?
Đối với những người và việc mình quen thuộc, người ta thường ít khi suy nghĩ sâu xa.
Cảnh Phỉ Nghiên luôn cho rằng mình và nhà ngoại là một thể, giống như lời mẹ cô ta nói. Giờ nghĩ lại, bà ngoại đối với chị gái Cảnh Giai Đồng của cô ta, cũng chỉ có vậy mà thôi.
Xem ai có giá trị lợi dụng͟͟ thôi.
Còn Hạ Diệu Diệu thì không cần phải có giá trị. Cô ta là con gái Hạ gia, tɾong người cô ta chảy dòng máu họ Hạ, cô ta sẽ được hưởng thụ sự xa hoa không dứt.
"... A Nghiên " Hạ Diệu Diệu gọi cô ta.
Cảnh Phỉ Nghiên h0àn hồn, khẽ cau mày.
Cô ta không đi qua.
rất lớn "A Nghiên, Nhan tiểu thư đâu rồi?"
Sống lưng Cảnh Phỉ Nghiên cứng lại.
Cô ta biết Hạ Diệu Diệu muốn giở trò. Nhưng cô ta không biết Hạ Diệu Diệu định làm thế nào, có liên lụy đến cô ta hay không.
"Chẳng phải chị ấy đi cùng chị ra ngoài rồi sao?" Cảnh Phỉ Nghiên nói.
Hạ Diệu Diệu "Chị giữa chừng có việc phải đi, cô ấy và Lý Chí Phan đi đâu mất rồi. Cô ấy đã quay lại chưa, sắp khai tiệc rồi?"
Lý Chí Phan...
Đàn ông...
Khóe mắt Cảnh Phỉ Nghiên giật giật.
Trời ạ, Hạ Diệu Diệu dùng cái trò vụng về này sao?
Cảnh Phỉ Nghiên biết cô ta chẳng có đầu óc gì. Quách Đình muốn đối phó Nhan Tâm nên xúi giục Hạ Diệu Diệu ra tay, Cảnh Phỉ Nghiên cũng muốn làm chim sẻ rình sau lưng bọ ngựa, nên không ngăn cản.
Cô ta cứ tưởng Hạ Diệu Diệu dù sao cũng có chút trí tuệ.
Nhưng khi nghe thấy mấy chữ Nhan Tâm, Lý Chí Phan, cô ta cảm giác não của Hạ Diệu Diệu có lẽ đã dùng hết vào việc nịnh nọt mẹ và bà nội rồi.