Chương 1139
"Bây giờ làm sao?" Đầu óc Cảnh Phỉ Nghiên xoay chuyển nhanh chóng, thứ nhất là tuyệt đối không được để dính líu đến mình, thứ hai là kế sách dù có vụng về đến đâu cũng phải gây chút rắc rối cho Nhan Tâm.
Nhan Tâm mới là kẻ địch số một.
Phải giải quyết chuyện nội bộ của Cảnh gia trước.
Hạ Diệu Diệu phô trương thế nào, đó là chuyện nhà người ta.
Đầu óc Cảnh Phỉ Nghiên xoay chuyển như bay, nhìn Hạ Diệu Diệu, hùa the0 mạch suy nghĩ của cô ta "Em đi tìm chị ấy nhé?"
"Được được, cùng đi tìm đi." Hạ Diệu Diệu nói.
Bản thân cô ta lại không đi.
Cảnh Phỉ Nghiên suýt tức chết, muốn nói "Chỉ với cái đầu óc này của chị mà cũng đòi lợi dụng͟͟ tôi sao?"
"Chị họ, chị đi tìm trước đi. Trình tiểu thư, cô đi cùng chị họ tôi tìm chị Nhan, Triệu thiếu gia, anh cũng giúp tìm một chút." Cảnh Phỉ Nghiên nói.
Cô ta chỉ định vài người.
Mấy người kia ngơ ngác, còn tưởng có người đi lạc thật, nhao nhao hỏi thăm.
Hạ Diệu Diệu lại sợ không tìm thấy, đành phải dẫn đầụ
Ngay khi cô ta định ra ngoài tìm kiếm, chợt thấy một cô gái khoác tay bà lão tóc bạc trắng bước vào sảnh tiệc.
Cô gái mặc sườn xám màu hồng phấn thêu hoa đào nhỏ, khoác áo lông màu sắc nhàn nhạt, trông rất thanh đạm trang nhã, có vẻ dịu dàng của con nhà gia giáo. Cô lại sinh ra cực kỳ nồng nàn diễm lệ, quần áo đã làm giảm đi ba phần sắc sảo, khiến cô trông khiêm nhường và chín chắn.
Bà lão thì mặc một bộ váy áo màu xanh lam bảo thạch quý phái.
"Đó chẳng phải là Nhan tiểu thư sao?"
"Tìm thấy rồi. Hạ tiểu thư, lão phu nhân nhà cô cũng tới kìa."
Hạ Diệu Diệu sững sờ.
Cô ta lại nhìn về phía phòng tiếp khách nhỏ đang khóa cửa, thấy cánh cửa vẫn im lìm.
Nhan Tâm cùng lão phu nhân Hạ gia đi vào, cô dìu bà cụ, hai người cười nói vui vẻ.
"... Tôi ra ngoài đi dạo. Không ngờ lần đầu đến đây, bị lạc đường, mạo phạm lão phu nhân." Nhan Tâm thấy mọi người đều đón ra, cười chủ động giải thích.
Nụ cười của cô dịu dàng, không kiêu ngạo không tự ti.
Dù chỉ đứng yên nói chuyện, nhưng nhờ đôi vai thẳng, ngực ưỡn cao, khí chất rất yểu điệu, tự có phong thái riêng.
"Lão phu nhân sợ tôi lại đi nhầm đường nên đặc biệt đưa tôi qua đây." Nhan Tâm cười nói tiếp.
Chỉ vài thế của lão phu nhân Hạ gia.
"Hôm nay là tiệc xuân của đám trẻ các cháu, không phải tiệc rượu mừng năm mới của người g͙ià chúng tôi, tôi không ngồi đâụ" Lão phu nhân cười, lại dặn dò Hạ Diệu Diệu "Diệu Diệu, tiếp khách cho tốt."
Hạ Diệu Diệu vâng dạ.
Lão phu nhân nói với Nhan Tâm "Nhan tiểu thư, cô cũng vào tiệc đi. Chỗ nào tiếp đãi không chu đáo thì nói với Diệu Diệụ Diệu Diệu nhà tôi không hiểu chuyện lắm, cô bao dung nhiều chút."
"Bà nói gì vậy ạ? Hạ tiểu thư xinh đẹp thông minh, được bà đích thân dạy bảo, là thục nữ thế gia chân chính, tôi còn phải học hỏi cô ấy nhiều chỗ lắm." Nhan Tâm nói.
Cảnh Phỉ Nghiên "..."
Cô ta thật không ngờ Nhan Tâm lại nịnh nọt trơn tru đến thế.
Nhìn tác phong thường ngày của Nhan Tâm, chẳng thèm để ý đến ai, rất kiêu ngạo, Cảnh Phỉ Nghiên còn tưởng cô thanh cao cô độc.
Không đúng
Tinh thần Cảnh Phỉ Nghiên căng thẳng.
Sao bà ngoại lại đột nhiên tới đây?