Chương 1140
Vừa rồi Hạ Diệu Diệu còn muốn khua chiêng gõ trống đi tìm Nhan Tâm, lúc này Nhan Tâm đang ở đây, rốt cuộc kế hoạch của Hạ Diệu Diệu là gì?
Kế hoạch của cô ta đã thất bại, hay là chưa bắt đầu?
Cảnh Phỉ Nghiên bình tĩnh lén liếc nhìn Hạ Diệu Diệụ
Hạ Diệu Diệu lại cười thúc giục bà nội mình "Bà mau về đi ạ, chúng cháu sắp ăn cơm rồi."
"Mới đó đã chê bà rồi sao?" Lão phu nhân mắng yêu "Tiếp đãi khách khứa cho tốt, không được uống nhiều rượụ Uống say là bà không tha cho đâu đấy."
Hạ Diệu Diệu "Bà yên tâm, cháu biết chừng mực mà."
Đúng lúc này, một người đột nhiên lao ra, ôm chặt lấy Hạ Diệu Diệụ
"Diệu Diệu, Diệu Diệu, em gả cho anh đi, anh nhất định sẽ thương yêu em thật tốt Diệu Diệu, nhà em nhiều tiền như vậy, em mang the0 một ít làm của hồi môn là đủ để anh một bước lên mây rồi " Gã đàn ông ôm ghì lấy Hạ Diệu Diệụ
Anh ta lao tới định hôn cô ta.
Biến cố bất ngờ này khiến mọi người đều ngẩn ra.
Trong lòng Cảnh Phỉ Nghiên run lên bần bật, biết kế hoạch của chị họ đã phản phệ lên chính đầu cô ta rồi.
Cái vòng tròn của các thiếu gia tiểu thư này thích nhất là giẫm đạp người khác. Một chuyện nhỏ xíu cũng phải cười nhạo mấy năm trời. Có chuyện lớn thì danh tiếng coi như tiêu tùng.
Thiên kim thế gia, quan trọng nhất chẳng phải là danh tiếng sao?
"Tên phóng đãng này từ đâu ra vậy, mau kéo cậu ta ra " Lão phu nhân phản ứng cực nhanh, lớn tiếng quát người hầu ở cửa.
Gã đàn ông bị đè xuống đất nhưng vẫn còn điên cuồng.
Anh ta luôn miệng đòi Hạ Diệu Diệu gả cho anh ta, nói rằng anh ta yêu Hạ Diệu Diệu vô cùng, lại còn nói năng lộn xộn nhắc đến của hồi môn của Hạ Diệu Diệụ
Hạ Diệu Diệu sợ đến mức mặt mày tái mét, trốn vào tɾong lòng lão phu nhân.
Lão phu nhân giận dữ tột độ "Mau lôi cậu ta ra ngoài "
Lý Chí Phan vẫn còn giãy giụa "Diệu Diệu, anh thực sự yêu em. Em nói chỉ cần anh bằng lòng giúp em, em sẽ đến với anh. Anh đã giúp rồi, Diệu Diệu, anh có thể làm tất cả vì em "
Sắc mặt Hạ Diệu Diệu trắng bệch.
Cô ta đột nhiên trừng mắt nhìn Nhan Tâm một cái thật ác độc.
Nhan Tâm tỏ ra không hiểu, mở miệng hỏi "Hạ tiểu thư sao vậy? Tại sao lại trừng mắt nhìn tôi?"
Cô vừa lên tiếng, mọi người đều nhìn về phía cô.
Hạ Diệu Diệu vội vàng thu lại ánh mắt, nhưng ánh mắt sắc bén độc địa kia chưa kịp thu hồi hết đã bị mọi người nhìn thấy.
Mọi người bàn tán xôn xao.
Có một thiếu gia đứng ra chắn đường "Lão phu nhân, người này là khách của ai vậy? Anh ta mạo phạm Hạ tiểu thư, nhưng không thể dùng tư hình đánh chết được. Chúng tôi đều nhìn thấy cả rồi, hay là báo cho Sở cảnh sát đi?"
Lão phu nhân cau mày.
Hạ Diệu Diệu "Không phải khách của ai cả, là người làm của nhà tôi, anh ta uống say rồi."
"Trông không được bình thường lắm. Nếu chúng tôi không quan tâm, e rằng anh ta sẽ mất mạng." Vị thiếu gia kia nói.
Hạ Diệu Diệu giận quá hóa thẹn "Anh nói cái gì vậy? Hạ gia tôi dùng tư hình bao giờ?"
"Hạ gia khoan dung nhân từ, tôi chỉ lo bò trắng răng thôi. Người này đầu óc mơ hồ, cũng phải hỏi cho ra lẽ." Vị thiếu gia kia tiếp tục nói.
Nhan Tâm nhìn ra được, vị thiếu gia này cố tình muốn làm Hạ Diệu Diệu khó xử.