⬅ Trước Tiếp ➡

Nhan Tâm thì nói "Trên đời không có bức tường nào gió không lọt qua, cô ấy mà giết Lục Thừa thì Lục gia cũng không dung tha cho cô ấy."
"Không thể giết anh ta, Lục Thừa tốt nhất là tự mình đi chết đi." Cảnh Giai Đồng nói "Chuyện này dù có xuống mồ cũng không thể nguôi ngoai. Em mà là Nhị thiếu phu nhân, cả đời này đều có một cái gai tɾong tim."
Bảo vật gia truyền, phỉ thúy danh giá, Lục Thừa tùy tiện tặng cho người phụ nữ khác, đòi lại được cũng đủ ghê tởm rồi, huống hồ còn làm hỏng.
Nhan Tâm cười "Giai Đồng có khí phách này, cha không cần lo em chịu thiệt thòi nữa rồi."
"Chị Nhan, còn chị thì sao?"
Nhan Tâm nghĩ ngợi "Chị cũng sẽ làm thế."
"Chị là ly hôn bỏ đi, hay là mong anh ta chết?" Cảnh Giai Đồng lại hỏi.
Nhan Tâm nghiêm túc suy nghĩ, cảm thấy không có cách giải quyết nào tốt hơn, bèn nói "Chị và em có cùng suy nghĩ."
Thịnh Viễn Sơn nghe vậy, cũng nói "Còn không được chết quá muộn. Thời gian càng lâu, vết sẹo do cái gai tɾong tim càng nặng̝. Chết sớm chút mới có thể xóa đi vết thương này."
Cái chết là sóng biển, có thể xóa sạch mọi dấu vết trên bãi cát.
Chết là hết.
Nhan Tâm thấy ba người họ nói năng hùng hồn, h0àn toàn không quan tâm đến tâm trạng của Lục Thừa và người thân của anh ta, có chút tàn nhẫn.
Cô thở dài "Người tốt không sống lâu, tai họa lưu ngàn năm, người ta là một người đàn ông trẻ tuổi khỏe ma͙nh, đâu có dễ dàng chết như vậy?"
"Kể cũng đúng." Cảnh Giai Đồng nản lòng.
Đây chỉ là một loại ảo tưởng để hả giận, chẳng có tác dụng͟͟ gì, nỗi đau của Chúc thể giải tỏa.
Cảnh Giai Đồng đổi chủ đề, nói về buổi hẹn hò gần đây của mình.
Cô ấy và Ngô Thanh Tiêu lại gặp nhau vài lần.
"Anh ấy không nhắc đến đọc sách nữa, cũng là một người khá thú vị, anh ấy cùng em đi nghe hát." Cảnh Giai Đồng nói "Em có thể chọn anh ấy làm chồng, đưa anh ấy cùng ra nước ngoài du học được không nhỉ?"
Nhan Tâm "..."
Tiểu thư Cảnh Giai Đồng h0àn toàn chưa mở cánh cửa tình yêu kia.
Trước đây, cô ấy nói muốn gả cho Liên Mộc Sinh là vì muốn thoát khỏi phủ Tây, bây giờ muốn gả cho Ngô Thanh Tiêu, cũng chỉ là nghĩ đến nơi đất khách quê người có người bầu bạn.
"Nếu em có ý định đó thì chị bảo mẹ đi dò hỏi gia thế của cậu ta, đến lúc đó nói rõ ra." Nhan Tâm nói "Có lẽ mùa hè em có thể xuấtphát rồi."
Cảnh Giai Đồng là muốn đi.
Ở lại phủ Đốc quân, cô ấy cũng không yên tâm, luôn sợ cha mình đột nhiên đổi ý, bắt cô ấy về phủ Tây.
Thành thật mà nói, người cô ấy thực sự sợ là A Nghiên, mà A Nghiên luôn có cách thuyết phục cha.
Giống như Chúc Tòng Nhiễm, cô ấy gả cho Lục Thừa là vì nhà mẹ đẻ, nếu A Nghiên và mẹ muốn cô ấy đi liên hôn thì họ vẫn sẽ tìm cho cô ấy người đàn ông như Vương Khâm.
Cô ấy phải kết hôn, ra nước ngoài mới yên tâm được.
"Chị Nhan, làm phiền chị rồi." Cảnh Giai Đồng nói.
Nhan Tâm gật đầu, ngày mai sẽ đi nói với phu nhân.
Ba người họ ăn một bữa tối rất thịnh soạn.
Món canh vịt hầm măng tươi do chị Trình làm, một mình Cảnh Giai Đồng uống hai bát.
Miệng lưỡi Thịnh Viễn Sơn rất kén chọn, cũng không nhịn được mà khen ngợi tay nghề nấu nướng tinh tế của chị Trình.


⬅ Trước Tiếp ➡