Chương 1168
Sau bữa cơm, Thịnh Viễn Sơn về, Nhan Tâm tiễn anh ấy ra cửa.
"... Giai Đồng mồm miệng nhanh nhảụ" Anh ấy nói với Nhan Tâm "Cháu có ghen tị với việc con bé có thể ra nước ngoài học không? Trước đây cháu cũng muốn mà."
"Lý tưởng của đời người luôn không ngừng thay đổi." Nhan Tâm nói.
Cô ghen tị cũng vô dụng͟͟, cô không có thời gian.
Nhan Tâm không muốn tiếp tục chủ đề này, bèn nói chuyện lần trước Cảnh Giai Đồng kể về việc Cảnh Nguyên Chiêu học chữ.
"... Anh ấy học chữ là do cậu dạy à?" Nhan Tâm hỏi.
Thịnh Viễn Sơn "Đúng vậy."
"Có mệt lắm không?"
"Cũng không hẳn, chỉ là phải suốt ngày nghĩ cách trừng phạt nó." Thịnh Viễn Sơn nói.
Lúc đó, anh ấy mới phát hiện mình rất có năng khiếu tɾong việc trừng phạt người khác.
Cảnh Nguyên Chiêu không sợ đánh mắng, hình phạt không đến nơi đến chốn thì chẳng có chút răn đe nào với anh.
"Hai lần trừng phạt còn không được giống nhaụ Không phải các thầy giáo khác không dám đánh nó mà là đánh mắng bình thường vô dụng͟͟ với nó." Thịnh Viễn Sơn nói.
Nhan Tâm "..."
Chuyện này mà thực sự so đo thì rốt cuộc hai người họ ai mệt hơn?
"Hiệu quả không tồi, nó viết được chữ đẹp. Lúc đầu, nếu chị cậu mềm lòng chút, không đồng ý cho cậu phạt nó thì bây giờ đúng là một kẻ chân lấm tay bùn, hai chữ bẻ đôi rồi." Thịnh Viễn Sơn nói.
Nhan Tâm Người Thịnh gia các người mới là người tàn nhẫn.
Đêm hôm đó, Nhan Tâm mơ thấy Cảnh Nguyên Chiêụ Dường như là ở một nơi rất nóng, cả hai đều lấm tấm mồ hôi, ngồi bên bờ suối lúc chập tối.
"Chị A Vân." Có người gọi cô.
Cô quay mặt lại, cậu bé thọt chân ôm quả dưa hấu, cười tít mắt, đi về phía họ. Một chân cậu bé không tiện, nhưng cậu bé cực kỳ linh hoạt.
"A Tùng." Nhan Tâm nghe thấy mình chào hỏi cậu bé như vậy.
Cô tỉnh lại.
Ánh bình minh lờ mờ, Nhan Tâm đứng trước cửa sổ, nhìn cảnh nước chảy tɾong sân, tiếng nước róc rách khiến cô nhớ lại giấc mơ đó.
Mọi thứ tɾong mơ, từng khung hình như hiện ra trước mắt, chân thực từng xảy ra.
Nhan Tâm không chỉ một lần mơ thấy cậu bé thọt chân, cũng như giọng nói của cậu bé.
Còn cái tên "A Vân" mà Cảnh Nguyên Chiêu nhắc đến vô số lần, Nhan Tâm cũng nghe thấy cậu bé này gọi cô tɾong mơ.
Lần trước, cô còn tưởng đó chỉ là sự phản chiếu của những tưởng tượng tɾong cô.
Giấc mơ hôm nay, sao lại có chút... giống như một ký ức?
Nhan Tâm nghĩ sâu thêm nữa, đột nhiên rất đau đầụ
Buổi sáng, chị Trình cùng người lo việc mua bán của phủ Đốc quân đi chợ, trở về nói với Nhan Tâm "Tiểu thư, cô có biết tôi gặp ai trên đường không?"
Buổi sáng Nhan Tâm còn phải làm việc, đầu đau như búa bổ, cô đang xoa bóp, nghe vậy tùy ý nói "Ai?"
"Lai Vượng. Thằng nhóc này là người bên phía Nhị phu nhân, nhìn thấy tôi là bỏ chạy. Nó thật là tôi còn sợ nó bám lấy tôi ấy chứ, nó chạy cái gì." Chị Trình lầm bầm.
Nhan Tâm "... Là con trai của bà Chu à? Trước đây bà ta bị bệnh chân, tôi chữa cho, con trai bà ta hình như tên là Lai Vượng."
"Chính là nó, nó và bà Chu đều là người của bà hai." Chị Trình nói.
Nhan Tâm "Nhị phu nhân mất rồi, phòng hai Nhan gia không biết phân đi đâu rồi. Bây giờ cậu ta làm việc ở đâu?"
Chị Trình "Tôi cũng đang định hỏi. Nhưng nó nhìn thấy tôi là bỏ chạy, thật là, tức chết đi được."