⬅ Trước Tiếp ➡

"Thôi bỏ đi." Nhan Tâm không để tâm chuyện này.
Chị Trình lại có chút tức giận.
Cô ấy đột nhiên nhớ ra, trước đây bà Chu còn mượn cô ấy hai lượng bạc.
Chị Trình không định đòi. Nhưng cái kiểu trốn nợ này của Lai Vượng, chị Trình thực sự có chút nuốt không trôi. Nhìn thấy cô ấy là chạy, sợ cô ấy đòi nợ hay sao, cô ấy thiếu chút tiền đó à?
Nói câu dễ nghe, số tiền đó coi như xong. Bọn họ không biết điều như vậy, chị Trình nghĩ qua vài ngày nữa nhất định phải đi tìm bà Chu, đòi tiền lại.
Bây giờ ít nhất phải trả cho cô ấy một đồng đại dương mới coi như huề cả làng.
Ánh xuân tươi đẹp, giới thượng lưu Nghi Thành tổ chức rất nhiều yến tiệc, từ đầu tháng hai đến cuối tháng hai, thiệp mời gửi đến Nhan Tâm chất cao như núi.
Trước kia cũng vậy.
Chỉ là khi đó cô sống ở viện Tùng Hương, không bao giờ tham gia các hoạt động xã giao bên ngoài.
Hiện tại, phu nhân Đốc quân luôn bảo cô ra ngoài.
"A Chiêu chưa về, con cũng nên thể hiện phong thái của một thiếu phu nhân tương lai." Phu nhân nói "Có một số cuộc xã giao là không thể thiếụ"
Đặc biệt là lời mời từ phu nhân và tiểu thư của các quan chức cao cấp tɾong Tòa thị chính hay vợ con của các tướng lĩnh quan trọng tɾong quân đội, muốn từ chối cũng không được.
Vì thế, phu nhân còn đổi lịch làm việc mỗi ngày ở phủ Đốc quân của Nhan Tâm thành hai ngày một lần.
"Châu Châu Nhi làm việc nhanh nhẹn, cái gì cũng nắm rõ tɾong lòng. Rất nhiều việc hai ngày xử lý một lần vẫn vận hành trơn trụ" Phu nhân nói với Đốc quân như vậy.
Đốc quân chưa bao giờ quản chuyện nhà cửa.
Phu nhân nói với ông ấy, nếu ông ấy nhiều lời phản đối, đồng nghĩa với việc ông ấy phải đưa ra một quy trình khác.
Ông ấy lười suy nghĩ.
Gần đây xảy ra rất nhiều chuyện khiến Đốc quân cũng hiểu rằng, A Nghiên không thích hợp đến phủ Đốc quân quản gia, Giai Đồng càng không được, cô ấy quá ngây ngô.
"Bây giờ tôi đã khỏe hơn nhiều rồi, sẽ thay con bé cầm lái." Phu nhân nói.
Ý ngoài lời là phu nhân sẽ từ từ thu lại những công việc nhà đã giao cho Nhan Tâm.
Như vậy rất tốt.
Đốc quân không phản đối nữa.
Nhan Tâm làm việc đã quen tay. Công việc hành chính ở phủ Đốc quân chỉ là sổ sách phức tạp hơn một chút, chỉ cần đủ tỉ mỉ, trí nhớ tốt thì làm rất đơn giản.
Ra ngoài xã giao sẽ gặp rất nhiều người.
Có ý xấu, có ý tốt, mỗi ngày còn mệt hơn cả việc xử lý sổ sách.
Nhan Tâm càng cảm thấy những công việc hành chính chất chồng như núi ở phủ Đốc quân mới là công việc nhẹ nhàng nhất của thiếu phu nhân tương lai.
Xã giao thật sự mệt mỏi.
Cô cũng gặp Chúc Tòng Nhiễm.
Chúc Tòng Nhiễm nằm trên giường một tháng, thai tượng đã ổn định, thai kỳ cũng đã được bốn tháng. Dù là Nhan Tâm hay các bác sĩ khác, bao gồm cả bác sĩ khoa sản của bệnh viện giáo hội, đều khuyên cô ấy nên vận động.
Vận động vừa phải có lợi cho cả thai phụ và đứa bé.
Trong bữa tiệc của phu nhân sư trưởng Tôn, Nhan Tâm và Chúc Tòng Nhiễm ngồi cùng nhau trò chuyện.
"Không ngờ cô sẽ đến." Nhan Tâm nói.
Chúc Tòng Nhiễm liền nói "Chúc gia và Lục gia có quan hệ họ hàng, em gái của chị dâu cả chính là gả vào Chúc gia."
Nhan Tâm hiểu rõ.
"Thời gian qua vẫn ổn chứ?" Nhan Tâm hỏi, ý có điều ám chỉ.


⬅ Trước Tiếp ➡