⬅ Trước Tiếp ➡

Hoàn cảnh của cô ấy chắc chắn đã có chút thay đổi.
Chúc Tòng Nhiễm cười nói "Rất tốt, Nhị thiếu gia thấy có lỗi với tôi nên thời gian này chăm sóc tôi rất tận tình. Con người ta nên nhìn về phía trước."
Liên hôn thì phải có thái độ của liên hôn, nhất là khi địa vị nhà mình thấp hơn nhà chồng rõ rệt. Về phương diện này, Chúc Tòng Nhiễm rất lý trí.
Cô ấy gả vào Lục gia được một thời gian rồi, Lục Thừa đối xử với cô ấy luôn có chút ra vẻ ta đây.
Tính khí thiếu gia khá nặng̝.
Chúc Tòng Nhiễm tôn trọng anh ta, cũng muốn sống cho tốt, nên cô ấy luôn chiều the0. Tình cảm của hai người tốt hơn hồi mới cưới không ít.
Lục Thừa đã biết để tâm đến lời nói của cô ấy.
Nếu không có chuyện chiếc vòng phỉ thúy thì Chúc Tòng Nhiễm còn có ảo giác rằng mình đã thu phục được Lục Thừa.
Một chiếc vòng tay giá trị liên thành quả thực là liều thuốc giúp Chúc Tòng Nhiễm tỉnh táo, cô ấy lập tức tỉnh ngộ h0àn toàn.
"Cô tự chăm sóc bản thân cho tốt nhé." Nhan Tâm cười nói "Cô còn giúp mẹ chồng quản gia không?"
"Không, mẹ chồng bảo tôi nghỉ ngơi." Chúc Tòng Nhiễm nói.
"Trong thai kỳ nên thư giãn." Nhan Tâm nói.
Chúc Tòng Nhiễm gật đầụ
Một chiếc vòng tay đổi lại sự áy náy của cha mẹ chồng và chồng, thực ra cũng khá tốt. Dù sao Lục gia cũng là nơi có quyền thế, sự áy náy của họ không phải là cảm giác hối lỗi nhẹ nhàng thoáng qua.
Cô ấy chỉ có thể tự an ủi mình như vậy.
Trong bữa tiệc hôm nay, Nhan Tâm trò chuyện với cô ấy rất nhiều, tɾong lời nói đều là ý an ủi.
Tâm trạng Chúc Tòng Nhiễm tốt hơn hẳn, cô ấy vốn là người cởi mở và phóng khoáng.
"Lục phu nhân sắp làm lễ mừng thọ rồi, bà ấy có kiêng kỵ gì không? Mẹ tôi bảo tôi chuẩn bị quà mừng thọ." Nhan Tâm hỏi.
Chúc Tòng Nhiễm "Mẹ chồng tôi thích nhất là tranh thêu Tô Châu, đặc biệt là tranh mỹ nhân. Kiêng kỵ thì không có."
Nhan Tâm cảm ơn.
Chúc Tòng Nhiễm cũng nhớ ra, quà mừng thọ cô ấy đặt cho mẹ chồng ở Vạn Bảo Các vẫn chưa đi lấy.
Bên đó cũng chưa thông báo cho cô ấy.
Chúc Tòng Nhiễm định tặng mẹ chồng một bộ trang sức cài đầu bằng vàng. Hoa văn, kiểu dáng trên bộ trang sức này đều do cô ấy tự thiết kế.
Vạn Bảo Các nói độ khó chế tác khá cao, cần thời gian.
Đã mấy tháng rồi.
Hôm sau, Chúc Tòng Nhiễm đến Vạn Bảo Các.
Ông chủ tiếp đón cô ấy, cười ha hả nói "Hôm kia mới vừa làm xong. Bộ trang sức thiếu phu nhân đặt, riêng cây trâm phượng đó đã làm mất một tháng."
Ông ta lấy ra.
Trên quầy có không ít khách, có người không nhịn được ghé lại xem, nhìn thấy liền tấm tắc khen ngợi.
"Đây là trâm phượng sao? Trên đuôi phượng có gắn lông vũ vàng à?"
"Không phải, đây là vàng kéo sợi thành đấy." Ông chủ đắc ý nói.
Không chỉ trâm phượng tinh xảo, những món trang sức khác cũng khéo léo như đoạt công tạo hóa.
Chúc Tòng Nhiễm thầm nghĩ, thợ kim h0àn của Vạn Bảo Các quả thực có bản lĩnh, làm ra được tám chín phần mười so với tưởng tượng của cô ấy.
"Rất tốt." Chúc Tòng Nhiễm vui vẻ.
Cô ấy định bảo người thưởng tiền.
Đột nhiên, một cô gái nhìn thấy, cô ta hỏi tiền?"
Ông chủ "Hạ tiểu thư, bộ này là do thiếu phu nhân đây đặt làm, không còn bộ nào khác đâu ạ."
Cô gái quay mặt nhìn sang Chúc Tòng Nhiễm.


⬅ Trước Tiếp ➡