⬅ Trước Tiếp ➡

"Đáng sợ nhất là liên minh với Cảnh thị cũng có thể bị lật đổ. Cha luôn muốn thái bình, bên ngoài đuổi giặc ngoại xâm, bên tɾong an định xã tắc. Đáng tiếc, hai anh trai tôi quá trẻ, dã tâm họ bừng bừng, không muốn mãi chịu cảnh dưới trướng người khác." Trương Nam Thù nói.
Nhan Tâm "Con trưởng Cảnh gia mất tích, năng lực Đốc quân Cảnh có hạn, các anh trai cô chắc chắn cũng biết."
"Đúng vậy, bọn họ không sợ Cảnh Phong, ngược lại khá kiêng kỵ Cảnh Nguyên Chiêụ" Trương Nam Thù nói.
Nhan Tâm "Nam Thù, mọi chuyện sẽ dần dần tốt lên thôi, đừng lo lắng."
Trương Nam Thù cười khổ "Không thể ngăn cản nó tiếp tục xấu đi, còn có thể tốt lên sao? Tôi đã không còn ngây thơ nữa rồi."
Hai người ngủ được ba tiếng đồng hồ, dậy ăn sáng, đoàn xe của Trương Nam Thù đón Nhan Tâm về phủ Trương soái.
Phủ Đại soái chiếm cứ Vương phủ cũ, ba gian sân, rộng rãi xa hoa.
Viện của Trương Nam Thù cực lớn, lớn gấp ba bốn lần viện của tòa lầu nhỏ cô ấy ở tại Cảnh gia.
"Hèn chi có thể đặt được đá Thái Hồ." Nhan Tâm nói.
Trương Nam Thù "Hòn đá Thái Hồ đó của tôi giờ rơi lại ở Cảnh gia rồi. Đáng tiếc."
"Quả thực đáng tiếc, hòn đá đó còn từng trải hơn tôi nhiềụ" Nhan Tâm nói.
Trương Nam Thù không nhịn được cười.
Vú nuôi của cô ấy cũng ở đó, nhìn thấy Nhan Tâm, bà ấy tỏ ra vô cùng thân thiết "Nhan tiểu thư, trông sắc mặt cô rất tốt, chỉ là gầy đi một chút."
"Cảm ơn bà vẫn nhớ đến, bà vẫn khỏe chứ?" Nhan Tâm cười nói.
Vú nuôi "Đều khỏe, đều khỏe "
Xa cách lâu ngày gặp lại, sự phấn khích và chào đón của vú nuôi, Nhan Tâm có thể nhìn ra được.
Vú nuôi của Trương Nam Thù biết Nhan Tâm là người có bản lĩnh. Cô đến đây có thể giúp đỡ tiểu thư nhà mình một tay, vú nuôi như uống được viên thuốc an thần.
"Nhanh, dọn dẹp phòng phía Đông, để Nhan tiểu thư ở, dọn dẹp cả sương phòng tốt nhất phía Tây, cho Bạch Sương ở." Vú nuôi nói.
Trương Nam Thù "Chị ở chỗ tôi."
"Được."
Ba tháng sau cô sẽ đến Giang Hộ rồi, ở đâu cũng được.
Nhan Tâm lại hỏi "Nam Thù, hiện giờ tɾong nhà cô ai quản gia?"
"Chủ trì việc ßếp núc là chị dâu cả của tôi." Trương Nam Thù nói "Lát nữa báo với chị ấy một tiếng."
Cô ấy vừa dứt lời, có người gõ cửa.
Trương Nam Thù ra mở cửa thì thấy một người thanh niên trẻ tuổi ăn mặc the0 kiểu sĩ quan quân đội vạm vỡ bước vào.
Vóc dáng, khí chất của anh ta đều rất giống Cảnh Nguyên Chiêu, khiến Nhan Tâm hơi ngừng thở.
Người thanh niên cao lớn, ánh mắt lướt qua Trương Nam Thù, dừng lại trên mặt Nhan Tâm.
Màu mắt anh ta dưới ánh mặt trời mùa xuân, thâm sâu khó lường, khó phân biệt cảm xúc.
"Đây là Nhan tiểu thư sao?" Anh ta hỏi Trương Nam Thù.
Trương Nam Thù giới thiệu Nhan Tâm và Trương Tri làm quen với nhaụ
"Có phải trông anh ấy rất giống cục sắt kia không?" Trương Nam Thù hỏi Nhan Tâm.
Lúc mới gặp, tim Nhan Tâm suýt nhảy ra khỏi lồng ngực.
Ngũ quan không giống, nhưng chiều cao, ngoại hình và làn da thì quá giống, khí chất cũng rất giống.
Hèn chi Trương Nam Thù vừa nhìn thấy Cảnh Nguyên Chiêu đã thấy ghét.
"Có hơi." Nhan Tâm cười cười.
Trương Tri quan sát cô, có chút suy tư.
Trương Nam Thù "Anh nhìn chị ấy làm gì?"


⬅ Trước Tiếp ➡