Chương 1195
"Đã từng thấy ảnh cô ấy trên báo, cũng từng phái người chụp ảnh cô ấy. Tuy nhiên, ảnh chụp và người thật trông khác nhau rất nhiều, anh có chút bất ngờ." Trương Tri nói.
Trương Nam Thù "Khác ở đâu?"
Trương Tri "Sức hấp dẫn. Trên ảnh xinh đẹp và đơn thuần, rất thu hút. Bản thân cô ấy trông rất thông minh, lập tức giảm đi hơn một nửa sức hấp dẫn."
Trương Nam Thù "Phụ nữ thông minh không có sức hấp dẫn à?"
Trương Tri "Sức hấp dẫn của phụ nữ ẩn giấu tɾong sự ngu dốt."
Trương Nam Thù "Anh một ngày không bị đánh thì không chịu nổi đúng không. Anh đang dìm hàng ai đấy?"
Trương Tri cười một cái.
Hai anh em họ nói chuyện như sắp cãi nhaụ Tuy nhiên, sự thân thiết tɾong lời nói đã ít đi, thay vào đó là chút xa cách không rõ lý do.
Một người ngoài mới gặp họ lần đầu như Nhan Tâm cũng có thể nhận ra.
"Nhan tiểu thư, đã gặp Đại thiếu phu nhân nhà chúng tôi chưa?" Trương Tri hỏi.
Nhan Tâm lắc đầụ
Trương Tri "Lát nữa đưa Nhan tiểu thư đi gặp chị dâu cả. Khách của em đến rồi, đừng đợi chị dâu cả hỏi đến rồi mới nói."
Trương Nam Thù "Biết rồi, không cần anh nhắc."
Trương Tri ngồi nán lại một chút.
Anh ta dường như nhớ ra điều gì, lại nói "Em đi sang chỗ chị dâu cả một chuyến đi."
"Giờ sang đó làm gì?"
"Vẫn là em tự mình sang nói một tiếng trước đi. Em biết đấy, vì chuyện hôn sự của em, anh cả và chị dâu đều có chút bực mình." Trương Tri nói.
Trương Nam Thù cười lạnh "Họ bực mình? Em mới là người bực mình đây."
"Được rồi, một chuyện đừng cãi nhau hai lần." Trương Tri sa sầm mặt mày "Bây giờ đi ngay. Chỗ Nhan tiểu thư đây, anh tiếp chuyện thay em."
Trương Nam Thù liếc nhìn Nhan Tâm, quả nhiên rời đi.
Cô ấy vừa đi, vú nuôi của cô ấy liền cho người hầu lui xuống hết.
Trương Tri có lời muốn nói riêng với Nhan Tâm.
Nhan Tâm còn tưởng Trương Tri muốn nói chuyện Trương gia, bảo cô đừng xúi giục Trương Nam Thù làm loạn, thời gian này hãy an phận thủ thường.
Không ngờ Trương Tri mở miệng lại hỏi "Nhan tiểu thư, vị hôn phu của cô hiện đang ở đâu?"
Nhan Tâm giật mình.
"Các người có tin tức gì chưa?" Trương Tri lại hỏi.
Trong lòng Nhan Tâm cảnh giác, nhưng mặt không biến sắc, lẳng lặng ngước mắt nhìn anh ta "Nhị thiếu gia biết tung tích vị hôn phu của tôi?"
"Xem ra các người biết rồi." Trương Tri không trả lời cô, mà nói thẳng "Nhưng có lẽ cô không biết, Thất Bối Lặc sẽ trở về."
Tim Nhan Tâm lại đập thình thịch.
Cô cố gắng kìm nén đôi tay đang run rẩy "Về đâu?"
"Bắc Thành."
"Khi nào?"
"Khi nào cha tôi mất thì khi đó họ trở về." Biểu cảm của Trương Tri trở nên lạnh lùng "Nhan tiểu thư, cô không cần lặn lội đường xa đi tìm, có thể ôm cây đợi thỏ."
Nhan Tâm bình ổn lại tâm trạng rối bời của mình "Sao Nhị thiếu gia lại nói cho tôi biết những điều này?"
Bí mật này, ngay cả Nam Thù cũng không biết, Trương Tri lại không hề giấu giếm nói cho Nhan Tâm nghe.
"Là để Nhan tiểu thư giữ chân em gái tôi. Có một việc, xin Nhan tiểu thư giúp đỡ." Trương Tri nói.
"Nhị thiếu gia cứ nói thử xem, tôi không biết có khả năng giúp anh không." Nhan Tâm nói.
Trương Tri "Hôn ước của Nam Thù với Tôn gia, tôi không tán thành. Anh cả tôi cũng không tán thành. Chúng tôi đều có toan tính riêng."