⬅ Trước Tiếp ➡

Tất cả những điều này chân thực như vậy, nhưng lại ngỡ như tɾong mộng.
"Đại tiểu thư, Đại tiểu thư là thiếu soái " Bạch Sương run rẩy, rồi lại hơi cao giọng "Đại tiểu thư, có rất nhiều người đến rồi."
Mật thất chật ních người.
Đại thiếu gia Trương gia Trương Lâm Quảng, Nhị thiếu gia Trương Tri, mỗi người đều dẫn the0 binh mã, tiến vào từ đường hầm.
Nhan Tâm từ từ lùi lại.
Cô lùi ra ngoài cửa sắt mật thất, đưa tay vào qua khe hở.
Tay của cô bị một bàn tay lạnh lẽo nắm chặt lại.
Bàn tay này có những vết chai mỏng, vốn luôn nóng hổi và ấm áp. Giờ phút này nó lạnh như băng.
Nhan Tâm gần như sắp rơi lệ.
Anh em Trương gia đối đầu nhau, đạn của cả hai bên đều đã lên nòng.
"Rốt cuộc em đang phát điên cái gì? Anh em bất hòa để người ngoài bắt nạt à. Em nhất định phải gây sự với anh vào lúc này sao? Chẳng lẽ em làm loạn thì gia nghiệp sẽ thuộc về em? Anh là con trưởng " Trương Lâm Quảng giận dữ quát.
Trương Tri cười lạnh "Anh nói em phát điên cái gì? Gia nghiệp giao cho anh, để cả nhà làm kẻ phản bội, làm Hán gian, trăm năm sau bị người đời phỉ nhổ trên mộ cha à?"
"Đã nói với em rồi, không phải như vậy " Trương Lâm Quảng tức đến đỏ mặt tía tai "Từ nhỏ em đã nghe lời anh, lần này tin anh một lần không được sao?"
"Nếu anh không đưa ra được bằng chứng thì em không có cách nào tin anh." Trương Tri quay mặt đi "Muốn em tin anh, được thôi, giao thiếu soái Cảnh cho em."
"Không được "
"Sự việc đã đến nước này, anh không có chút thành ý nào, chỉ bắt em tin tưởng anh. Tin tưởng thế nào đây?" Trương Tri ép hỏi.
Hai anh em cãi nhau kịch liệt.
Nhan Tâm nghe bọn họ bất đồng. Cô như đang ở giữa hai tầng băng lửa, một bên là Cảnh Nguyên Chiêu dùng sức nắm chặt tay cô, cơ thể cô nóng bừng, một bên là nghe anh em Trương gia cãi vã, tɾong lòng cô lạnh toát.
Đầu óc cô sắp rối loạn.
"Hai vị " Nhan Tâm đột ngột lên tiếng, giọng nói cao và sắc bén.
Anh em họ Trương không đề phòng, bị giọng nói của cô làm giật mình, đều nhìn về phía cô.
"Hai vị, thứ có giá trị là con tin thiếu soái Cảnh. Anh em các người muốn tranh chấp thì về nhà mà tranh. Đây là địa bàn của Thất Bối Lặc, các người cũng muốn làm con tin sao?" Nhan Tâm bình tĩnh nói.
Anh em Trương gia "..."
Trương Tri quay đầu nhìn anh trai mình "Rút trước, về nhà rồi nói?"
Trương Lâm Quảng nghiến răng ken két, hạ quyết tâm "Về trước đã."
Trương Tri "Đi phá khóa."
Nhan Tâm và Trương Tri tìm được mật đạo, còn Trương Lâm Quảng là bọ ngựa bắt ve sầu, anh ta the0 dõi Trương Tri và Nhan Tâm tìm đến đây.
Cửa mở ra, Nhan Tâm len qua phó quan của Trương gia, bước vào tɾong phòng.
Cảnh Nguyên Chiêu vẫn luôn ngồi dưới đất.
Cô quỳ xuống, ôm chặt lấy Cảnh Nguyên Chiêụ
Anh gầy đi một chút, người hơi lạnh, không giống mặt trời nhỏ mà Nhan Tâm từng biết.
Hầm ngục tối tăm không ánh mặt trời đã hút đi quang nhiệt trên người anh.
May mắn là trên người, trên mặt anh không có vết thương nào quá rõ ràng.
"... Tthiếu soái Cảnh, anh đi được không?" Trương Tri vào sau, hỏi anh.
Cảnh Nguyên Chiêu lắc đầu "Không đi được, tôi phế rồi. Chân của tôi đã không còn nghe sai bảo nữa."
Trương Tri kinh ngạc.
Nhan Tâm "Gọi người đến dìu anh ấy. Có cần Bạch Sương không?"


⬅ Trước Tiếp ➡