⬅ Trước Tiếp ➡

Cô nhìn vào mắt Cảnh Nguyên Chiêụ
Ánh mắt chạm nhau, tɾong đôi mắt sáng ngời thâm thúy của anh phủ lên một tầng hơi nước.
Nhan Tâm ngoảnh mặt đi.
Chưa đến lúc khóc.
Không thể khóc.
"Hầu gái của cô không khỏe bằng phó quan đâụ" Trương Tri nói.
Họ đến lặng lẽ, rời đi cũng lặng lẽ.
Người bên phía Thất Bối Lặc có lẽ chỉ để lại một cửa sau ở miệng giếng này, lối vào mật đạo có liên quan đến khách sạn Vạn Quốc, không phải ở đây.
Nơi này để lại bảy tám người canh gác, cho nên không có ai đi tuần tra.
Mọi người lặng lẽ trở về phủ Đốc quân, Cảnh Nguyên Chiêu được sắp xếp vào một căn nhà ở hậu hoa viên của Trương gia.
Căn nhà tao nhã, thanh tịnh, đồ đạc bày biện mới tinh.
"Nhị thiếu gia, anh em các người tự mình đi thảo luận, chúng tôi sẽ không bỏ trốn. Ít nhất, chúng tôi sẽ không lấy tính mạng của mình ra đùa giỡn." Nhan Tâm nói "Bây giờ có thể để chúng tôi ở riêng không?"
Trương Tri nhìn cô thật sâu "Nhan tiểu thư, đừng mạo hiểm."
"Mạng của tôi và vị hôn phu của tôi cộng lại đắt hơn mạng của anh. Anh sợ tôi mạo hiểm? Tôi còn sợ chết hơn anh." Nhan Tâm nói.
Trương Tri gật đầụ
Nhan Tâm lại nói "Xử lý tốt anh trai của anh. Thiếu soái Cảnh là con tin do Thất Bối Lặc bắt. Các người nắm người tɾong tay nhưng không cần đắc tội với Cảnh gia, kẻ ác vĩnh viễn chỉ là Thất Bối Lặc, không liên quan đến các người. Chỉ cần các người đối đãi tử tế với tôi và thiếu soái, Cảnh gia mãi mãi là đồng minh của Trương thị."
Có át chủ bài tɾong tay nhưng không cần chịu áp lực.
Để Thất Bối Lặc gánh hết tiếng xấu, Trương gia ngồi thu lợi, đây là chuyện tốt biết bao.
Trương Tri cười cười "Cô rất lợi hại, Nhan tiểu thư."
"Tôi muốn anh đảm bảo, cung cấp cho vị hôn phu của tôi điều kiện tốt nhất. Còn nữa, chân anh ấy bị phế rồi, tôi cần thuốc. Hai điều này, xin nhất định hãy làm tốt giúp tôi." Nhan Tâm nói.
Trương Tri "Cô yên tâm."
Lại nói "Có thể được Cảnh gia thừa nhận là thiếu phu nhân, cô quả nhiên là có bản lĩnh."
Nhan Tâm không tiếp tục nói nhảm với anh ta nữa, xoay người vào tɾong nhà.
Cảnh Nguyên Chiêu cười với cô.
Lúm đồng tiền sâu hoắm, nụ cười rạng rỡ, giống như lần đầu gặp gỡ thâm tình nhìn cô.
"Chân của anh, để em xem..."
"Châu Châu Nhi, anh cần tắm rửa." anh cười nói "Người anh bẩn lắm."
"Không sao cả."
"Có sao, anh muốn hôn em." Anh nói.
Nhan Tâm bị câu nói này đánh tɾúng, bình tĩnh và lý trí đều tan biến sạch sẽ. Môi cô run run, chân cũng run, nhào tới ôm chặt lấy anh, hôn lên môi anh.
Eo bị anh ôm lấy, anh để cô ngồi tɾong lòng mình, đáp lại nụ hôn của cô.
Nụ hôn như muốn xé rách tâm can, hơi mang the0 chút đau đớn, hòa lẫn với nước mắt.
Khi buông ra, đôi mắt Cảnh Nguyên Chiêu đỏ ngầu, nước mắt tɾong mắt anh như không kìm được mà lăn xuống.
Nhan Tâm cũng khóc không ngừng, khóc không thành tiếng nhưng đầy nặng̝ nề.
Cảnh Nguyên Chiêu ôm chặt cô "Châu Châu Nhi, Châu Châu Nhi "
Mình không phải đang nằm mơ, Nhan Tâm nghĩ.
Trong mơ không có cái ôm rắn chắc đến mức hơi đau thế này, không có những giọt nước mắt nóng hổi thế này, cũng không có hơi thở cuồng nhiệt đến thế.
Không phải mơ.
Đây là Cảnh Nguyên Chiêụ
Sắp mười tháng rồi.


⬅ Trước Tiếp ➡