Chương 1212
Gần ba trăm ngày đêm, mỗi đêm đều như đang tùng xẻo cô. Ban đêm cô suy sụp, ban ngày còn phải chắp vá lại sự vụn vỡ của bản thân để đi làm việc, đi an ủi phu nhân Đốc quân, để chống đỡ cuộc sống.
"Châu Châu Nhi, anh tìm thấy em rồi " Cảm xúc của anh còn phức tạp hơn Nhan Tâm, khóc không thành tiếng ôm chặt cô "Châu Châu Nhi, anh không làm lạc mất em "
Nhan Tâm nghe không hiểu câu này.
Là anh mất tích, là Nhan Tâm làm lạc mất anh.
"Châu Châu Nhi, anh đáng chết " Cảnh Nguyên Chiêu nghẹn ngào khó thốt nên lời "Anh đáng chết, anh có mắt như mù. Anh phải bù đắp cho em thế nào, làm sao mới có thể đối tốt với em đây, Châu Châu Nhi?"
Nhan Tâm nghe đến đây, nhận ra anh đang nói năng lộn xộn.
Cô tùy ý lau nước mắt cho mình, lại lau nước mắt cho anh "Anh trở về chính là đối tốt với em. A Chiêu, cảm ơn anh vẫn còn sống."
"Anh sẽ sống, anh sẽ đối tốt với em cả đời." Anh nói.
Rồi nhẹ nhàng mổ lên môi cô một cái.
Nhan Tâm lại hôn anh thêm lần nữa.
Trương Nam Thù đến, bị người của Trương Tri chặn ngoài cửa, tức đến mức cô ấy chửi ầm lên.
"Mấy người biết cái gì? Em không có ý định cướp vợ chồng bọn họ đi, bọn họ là của anh." Trương Nam Thù giận dữ nói "Em chỉ vào xem thử, xem bọn họ thiếu cái gì. Em nói cho các người biết, bọn họ không phải tù nhân của anh."
Trương Tri loáng thoáng nói câu gì đó.
Trương Nam Thù mới chịu im.
Một lát sau, có người đưa quần áo vào, lại chuẩn bị nước nóng tɾong phòng tắm.
Hai phó quan đi tới, khiêng Cảnh Nguyên Chiêu vào phòng tắm.
Nhan Tâm đi the0 vào, giúp anh cởi quần áo, lại hỏi anh "Tại sao chân không cử động được, bị thương ở đâu? Là cột sống thắt lưng?"
Chính vào lúc này, Cảnh Nguyên Chiêu tự mình đứng dậy, rồi lại ngồi xuống.
Anh cười ranh mãnh với cô, lúm đồng tiền sâu hoắm.
Nhan Tâm "..."
Trong phòng tắm hơi nước mịt mù.
Nhan Tâm kỳ lưng cho Cảnh Nguyên Chiêu, nói anh "Thịt hình như cũng không bị nhão, chỉ là gầy đi chút thôi."
"Anh hôn mê năm tháng, tỉnh năm tháng. Gầy là gầy đi tɾong khoảng thời gian đó. Sau khi tỉnh lại, hai chân không nghe sai bảo, anh lại cố ý giả vờ, A Tùng giúp anh che giấụ
Tất cả mọi người đều tưởng chân anh bị phế rồi. Anh chỉ lén lút tập luyện vào ban đêm, không để người ta phát hiện. Lúc đầu mỗi đêm hai tiếng, sau đó dần dần tăng lên. Ban ngày thì ngủ bù." Cảnh Nguyên Chiêu nói.
Nhan Tâm "Anh giả vờ suốt năm tháng à?"
"Phải. Nếu không có A Tùng giúp đỡ thì rất nhanh sẽ bị lộ." Cảnh Nguyên Chiêu nói.
Nhan Tâm không muốn ngắt lời để hỏi về A Tùng, cô chỉ muốn hỏi chuyện của Cảnh Nguyên Chiêu "Sao anh không gửi thư về nhà?"
"Châu Châu Nhi, em có tin là anh chết rồi không?" anh hỏi.
Nhan Tâm lắc đầu "Em không tin."
"Còn mẹ và cậu anh thì sao?"
"Đương nhiên cũng không tin " Nhan Tâm nói.
Cảnh Nguyên Chiêu "Cho nên mọi người sẽ không từ bỏ việc tìm kiếm anh, cũng sẽ không ngừng nhớ mong anh, anh việc gì phải mạo hiểm?"
Nhan Tâm vỗ nhẹ vào lưng anh một cái "Cái đồ vô lương tâm này. Anh có biết bọn em lo lắng thế nào không?"
Cô nói, giọng hơi nghẹn ngào.
Mây mù trên bầu trời của cô đã tan hết, ánh nắng xuân từng tia từng sợi chiếu rọi vào. Dù là đánh mắng anh, nhưng tɾong lòng cũng thấy ấm áp.