⬅ Trước Tiếp ➡

“Lần này là một cơ hội tốt, có thể tìm hiểu sâu về Trương thị Bắc Thành, cũng như các thế lực liên quan đến chính phủ dân chủ này.
Trương gia là điểm đột phá, đã đến hợp lý rồi, dù họ có đuổi anh anh cũng không đi. Anh luôn có dã tâm thống nhất Nam Bắc, em cũng nói anh sẽ thành công, anh càng có lòng tin hơn.” Cảnh Nguyên Chiêu lại nói.
Nhan Tâm “Em luôn tin tưởng anh.”
“Em cũng phải tin tưởng Nam Thù. Mạng cô ấy tốt lắm.” Cảnh Nguyên Chiêu nói.
Nhan Tâm cười lên “Được.”
Mọi người ở Bắc Thành đều đang đoán g͙ià đoán non, rốt cuộc Trương soái đã chết chưa. Báo chí mỗi ngày đều viết bài thăm dò, nhưng lại không dám đăng cáo phó.
Ngày thứ năm kể từ khi Nhan Tâm và Cảnh Nguyên Chiêu bị phong tỏa tɾong viện nhỏ này, Trương Nam Thù đã đến, mang đến cho họ tin tức bên ngoài.
Dung nhan Trương Nam Thù tiều tụy.
Quầng mắt cô ấy thâm sì, giống như mấy ngày liền không ngủ ngon.
Nhan Tâm thấp thỏm nhìn cô ấy “Nam Thù, cha cô...”
“Vẫn còn sống, chưa tắt thở.” Trương Nam Thù nói.
Nhan Tâm “...”
“Tôi đến để báo cho hai người một tin tốt, tâm phúc của anh hai tôi sắp đón được phu nhân và lữ tọa Thịnh lên phía Bắc rồi.” Trương Nam Thù nói.
Nhan Tâm nhìn cô ấy chằm chằm “Thật sao?”
“Điều kiện đã đàm phán xong. Nếu Cảnh gia giở trò thì Trương gia lập tức tống hai người về tay Đảng Bảo Hoàng. Phu nhân và lữ tọa Thịnh lên phía Bắc, rủi ro chính là hai người họ cũng có thể biến thành con tin.” Trương Nam Thù nói thẳng không giấu giếm.
Nhan Tâm có thể cảm nhận được sự khó khăn của cô ấy khi bị kẹt ở giữa.
Cô ấy nỗ lực muốn chăm sóc lợi ích và cảm xúc của cả hai bên, nhưng phí công vô ích.
Trương Nam Thù đã lờ mờ hiểu ra, người ta chỉ có thể đứng ở một phương vị.
Khéo léo đưa đẩy, chẳng qua là do hai bên không có lợi ích liên quan.
“Lại thêm hai người nữa sa vào. Cái chủ ý này nắm chắc thật, không giống như quyết tâm mà hai ông anh trai bao cỏ của cô có thể đưa ra.” Cảnh Nguyên Chiêu nói.
Trương Nam Thù “Chủ ý của cha tôi.”
“Tôi đã bảo mà, vẫn là Trương soái quyết đoán có lực, dám xuống tay độc ác.” Cảnh Nguyên Chiêu nói “Được rồi, chúng tôi cứ làm khách ở Trương gia một thời gian vậy.”
Lại nói với Trương Nam Thù “Không ai trách cô cả.”
Trương Nam Thù quay mặt đi “Biết rồi.”
“Cô đã dốc hết khả năng làm tốt nhất rồi, không cần tự trách. Trương Tam tiểu thư, nói cho cô biết một sự thật tàn khốc.” Cảnh Nguyên Chiêu cười cười.
Trương Nam Thù nhìn về phía anh “Gì?”
“Khi một cái cây đại thụ chọc trời sắp đổ, không ai có thể đỡ được nó. Bất kể cô làm gì cũng không thay đổi được vận mệnh sắp quyết liệt của hai nhà chúng ta, cái cây này đã bắt đầu đổ rồi.” Cảnh Nguyên Chiêu nói.
Trương Nam Thù cụp mắt xuống.
Khóe môi cô ấy mím rất chặt.
“Đúng là đứa trẻ ngốc. Cô đến Nghi Thành làm con tin chứ không phải đến làm khách, sao lại sinh ra nhiều tình cảm thế này?” Cảnh Nguyên Chiêu nói “Vẫn là mẹ tôi, dùng chính sách mềm mỏng lôi kéo cô đến mức không phân biệt được thân sơ rồi. Mẹ tôi thật đáng sợ ”
“Anh câm miệng ” Trương Nam Thù nổi giận “Cái miệng thối này của anh, một ngày không bịt lại là anh lại nói năng linh tinh.”
Cô ấy mắng Cảnh Nguyên Chiêu vài câu, tɾong lòng mới thấy thoải mái.


⬅ Trước Tiếp ➡