⬅ Trước Tiếp ➡

Cô ấy chỉ đến để báo chuyện này.
Tối hôm đó, tâm phúc của Trương Nam Thù truyền tin vào, Trương soái đã đi rồi.
Trương soái rốt cuộc là đi vào tối hôm nay hay là đã đi từ năm sáu ngày trước, người ngoài không ai biết được, bao gồm cả Nhan Tâm và Cảnh Nguyên Chiêụ
Trương gia bắt đầu làm tang lễ.
Nhóm Nhan Tâm ở viện nhỏ phía sau, nghe thấy tiếng nhạc đám ma. Có vài vị khách khá phô trương, tiếng khóc rung trời, cũng vọng vài tiếng ra hậu viện.
Quân đội Trương gia, tɾong thời gian này đã có ba lần biến động.
Nhị thiếu gia Trương Tri làm chủ, giết hai Tư lệnh quân đoàn, dùng thủ đoạn máu tanh trấn áp bạo loạn tɾong quân, còn Đại thiếu gia Trương Lâm Quảng ổn định cục diện tɾong thành, lôi kéo nhà vợ Doãn thị đứng ra ủng hộ anh ta.
Bất kể là phủ Đại Tổng thống hay các gia tộc khác, đều đến viếng, không dám gây chuyện lớn vào thời điểm này.
Từ gia vốn đang rục rịch ngóc đầu dậy, cũng bất ngờ im hơi lặng tiếng, không lấy chuyện này làm đề tài sau khi Trương soái chết.
Tang lễ do Trương Nam Thù lo liệụ
Nhan Tâm đột nhiên nói với Cảnh đã định ngày, chính là mấy hôm trước, cô ấy đã kết hôn chưa?”
Trương gia cố tình làm mơ hồ thời gian chết của Trương soái, có phải là vì hôn lễ của Trương Nam Thù không?
“Chắc chắn đã kết rồi, cô ấy nhất định sẽ kết hôn trước khi Trương soái qua đời. Cô ấy cần một người chồng danh chính ngôn thuận.” Cảnh Nguyên Chiêu nói.
Trong tay cô ấy có trăm ngàn đại quân, nếu không kết hôn thì chuyện này sẽ trở nên phức tạp hơn.
Kiếp trước, Nhan Tâm là chủ của một hiệu thuốc, kiếp này mới giúp đỡ phu nhân quản gia nửa năm, cô chưa từng tiếp xúc với binh quyền.
Cô biết Trương Nam Thù hiện giờ từng bước đều nguy hiểm, mà Nhan Tâm không giúp được cô ấy.
Nhan Tâm ngồi bên cạnh Cảnh Nguyên Chiêu, nói với anh “Cuộc sống khó khăn quá.”
“Vậy em nắm lấy tay anh.” Anh cười nói.
Nhan Tâm nắm lấy.
“Cảm thấy đỡ hơn chút nào chưa?” Anh hỏi.
Bàn tay anh đã khôi phục độ ấm áp trước kia, ấm sực nức.
Hơi ấm liên tục truyền sang, lồng ngực hơi lạnh của Nhan Tâm cũng như được rót vào gió ấm đầu hạ.
“Đỡ hơn nhiều rồi.” Cô nói “Những ngày tháng sau này, chỉ cần anh luôn ở bên cạnh em, em sẽ không sợ nữa.”
Trong thời gian tang lễ Trương gia, nhà ga xe lửa đột nhiên bị quân đội của Trương gia giới nghiêm. Ngừng hoạt động hai ngày, chỉ để đợi một chuyến tàu chuyên dụng͟͟.
Chuyến tàu chuyên dụng͟͟ bao giờ đến, người nào đến, bên ngoài h0àn toàn không biết gì, ngay cả phủ Đại tổng thống cũng không nhận được tin tức.
“Nghe nói là quý khách đến từ phía Nam.”
“Có thể quý đến mức nào? Cảnh gia?”
“Vào thời điểm này, nếu Cảnh gia lên Bắc thì sẽ là quân đội quy mô lớn, chứ không phải một chuyến tàu chuyên dụng͟͟.”
“Cảnh gia sao dám lỗ mãng? Trừ phi, chủ.”
Chuyến tàu chuyên dụng͟͟ này làm cho mấy người cầm đầu các thế lực lớn ở Bắc Thành mất ngủ mấy đêm liền.
Họ không tin Trương gia còn có năng lực thông thiên, cũng không tin Cảnh thị yếu ớt như vậy, lại chịu sự khống chế của Trương thị.
Một sợi dây cực mảnh bị kéo rất căng, bên nào dùng sức một chút nó sẽ đứt.
Đứt rồi thì thiên hạ sẽ lầm than, Nam Bắc đại loạn, bất kể là chính khách hay quân nhân đều không muốn nhìn thấy cục diện này.


⬅ Trước Tiếp ➡