⬅ Trước Tiếp ➡

Mấy “người có tiếng nói” ở Bắc Thành, ngay tɾong đêm triệu tập các mưu sĩ, sợ mấy thằng nhóc con Trương gia không biết trời cao đất dày, đi trêu chọc Cảnh gia vào lúc này.
“Phải phái người đến nhà ga, xem xem rốt cuộc là ai lên Bắc vào lúc này.”
“Là lính cần vụ của Trương Tri đích thân canh gác. Cậu ta là người ngoan cố, người bên cạnh kín kẽ như bưng, rất khó nghe ngóng được.”
“Doãn gia có biết không? Nhị tiểu thư nhà họ là Đại thiếu phu nhân Trương gia.”
“Doãn gia cũng đang hỏi, còn đang dò la chúng ta.”
Gió thổi hạc kêu, cục diện căng thẳng.
Cửa nhà ga xe lửa, sáng sớm những người bán hàng rong đã bày sạp, khói ßếp mỏng manh bay lên, mùi thơ๓ bánh nướng tỏa tɾong không khí.
Khi trời sắp đổi gió, những người bên dưới không thể cảm nhận được, vẫn cứ sống những ngày tháng củi gạo dầu muối của họ.
Chập tối, một đoàn xe đón được người, nhà ga xe lửa dỡ bỏ giới nghiêm.
Xe đi đến phủ Đại soái.
Vị khách bí ẩn và khiêm tốn, tɾong tiếng xướng của người quản lý tang lễ phủ Đại soái, đã tháo khăn che mặt xuống “Cảnh thị Nghi Thành ba nén hương.”
Tin tức như mọc cánh, bay đến tay các thế lực lớn ở Bắc Thành.
Nhan Tâm và Cảnh Nguyên Chiêu cũng nhận được tin tức trước.
Phu nhân và Thịnh Viễn Sơn được Trương Tri kề cạnh, đi vào viện nhỏ.
Ánh đèn tɾong sân mờ ảo, phu nhân mặc một chiếc sườn xám nhung đen, đoan trang cao quý, bước chân lúc vào cửa trở nên vội vã và rối loạn.
Nhan Tâm đỡ Cảnh Nguyên Chiêu, đợi ở cửa.
Phu nhân bước vào, Cảnh Nguyên Chiêu thuận thế quỳ xuống “Mẹ.”
Phu nhân loạng choạng vài bước lên trước, muốn đỡ anh dậy “Để mẹ xem, để mẹ xem nào ”
Tay bà ấy không ngừng run rẩy.
“Mẹ, mẹ lo lắng rồi.” Trong mắt Cảnh Nguyên Chiêu ngân ngấn một tầng lệ.
Phu nhân không kìm được, nước mắt như những hạt châu đứt dây “Còn sống là tốt rồi, mau đứng lên.”
Nhan Tâm đi tới, giúp đỡ dìu anh.
Nước mắt phu nhân mông lung “Chân con sao thế?”
“Bị thương khá nặng̝. Thời gian này Châu Châu Nhi châm cứu cho con, có chút cảm giác rồi.” Cảnh Nguyên Chiêu nói.
Nhan Tâm đỡ không nổi, Thịnh Viễn Sơn bước lên, giúp cô xốc Cảnh Nguyên Chiêu dậy.
Cảnh Nguyên Chiêu nhìn về phía anh ấy.
Thịnh Viễn Sơn gật đầu, cảm xúc rất ổn định, nhưng ngón tay đang dìu anh lại siết chặt, dường như muốn xác định đây có phải là mơ hay không.
“Cả nhà phu nhân đoàn tụ, tôi không làm phiền nữa. Phu nhân, có gì cần thì cứ sai bảo.” Trương Tri thức thời lui ra ngoài.
Mấy người ngồi xuống tɾong phòng.
Nhan Tâm không đóng cửa chính, cô tự mình đi đến chỗ cửa sổ phía sau, đề phòng vách mạch có tai.
Phu nhân lau nước mắt, cảm xúc đã bình tĩnh hơn rất nhiềụ
“... Trước tết mọi người đã nhận được tình báo, nói con đang ở Giang Hộ. Mẹ vốn định xử lý xong việc tɾong tay, sẽ cùng Châu Châu Nhi đi tìm con.” Thịnh Viễn Sơn nói.
Cảnh Nguyên Chiêu “Có thể là bên kia biết đã lộ tin tức, sợ cậu tìm đến nên đưa con về trước.”
Phu nhân nắm tay anh “Con ủ trắng ra rồi.”
Cảnh Nguyên Chiêu “...”
“Từ nhỏ đã là con khỉ bùn, một ngày cũng không chịu ở yên tɾong nhà. Từ lúc con biết đi, lúc nào cũng phơi nắng đen nhẻm, chưa từng thấy con trắng thế này.” Phu nhân lại nói.
Cảnh Nguyên Chiêu “Trước đó nằm liệt mấy tháng trời, không thể cử động, hầu như không phơi nắng.”


⬅ Trước Tiếp ➡