⬅ Trước Tiếp ➡

“Chịu nhiều khổ sở lắm phải không?” Phu nhân nắm chặt tay anh không buông.
“Chuyện trước khi tỉnh, con không biết rõ lắm, sau khi tỉnh, có A Tùng chăm sóc con, không chịu khổ.” Cảnh Nguyên Chiêu nói.
Anh lại nói với phu nhân “Mẹ, lúc con ở Quảng Thành là Châu Châu Nhi cứu con, không phải Nhan Uyển Uyển. Lúc đó còn có một người tên A Tùng...”
Anh kể vắn tắt cho phu nhân và Thịnh Viễn Sơn nghe.
Biểu cảm Thịnh Viễn Sơn phức tạp, liếc nhìn về hướng Nhan Tâm.
Phu nhân vừa bất ngờ, vừa vui mừng, đồng thời còn có chút sợ hãi “Con cũng hồ đồ thật, ân nhân mà cũng có thể tìm nhầm ”
Suýt chút nữa thì bỏ lỡ Châu Châu Nhi.
“Con đáng chết.” Cảnh Nguyên Chiêu cảm thán.
Anh thực sự đáng chết.
Trong mơ, anh là chỗ dựa của Nhan Uyển Uyển, là sự tự tin để cô ta làm tổn thương Nhan Tâm.
Giấc mơ đó, Cảnhxót dữ dội.
“Thôi được rồi, sau này sẽ càng viên mãn hơn.” Phu nhân nói.
Cảnh Nguyên Chiêu nhìn hai người họ “Mẹ, mẹ và cậu đi chuyến này, rất nguy hiểm. Không nên tới.”
“Mẹ mà không gặp được con thì lo chết mất. Đợi con lề mề trở về, có khi mẹ con đã bệnh chết rồi.” Phu nhân nói.
Cảnh Nguyên Chiêu “Mẹ, mẹ lớn tuổi rồi, đừng có nói mấy lời này. Vẫn phải kiêng kỵ chứ.”
Phu nhân “...”
Nhan Tâm đứng ở cửa sổ phía sau, khóe môi hơi cong lên.
Phu nhân cứ nhắm vào vai Cảnh Nguyên Chiêu, đánh ma͙nh hai cái, mới hả giận.
Thịnh Viễn Sơn yên lặng nhìn, tɾong ánh mắt có một sự bình yên hiếm thấy.
Trong sự bình yên có chút an ủi và vui vẻ.
Chị gái và Châu Châu Nhi đều đã tìm thấy A Chiêụ Đối với Thịnh Viễn Sơn mà nói, Cảnh Nguyên Chiêu còn sống rất quan trọng, chị gái và Châu Châu Nhi nhìn thấy Cảnh Nguyên Chiêu còn sống, càng quan trọng hơn.
“... Trương gia đã đón mọi người đến, đoán chừng sẽ không thả mọi người đi.” Nhan Tâm cũng nói.
Phu nhân “Không cần vội, họ sẽ đích thân đưa chúng ta về.”
Thịnh Viễn Sơn “A Chiêu, cậu sẽ nghĩ cách đưa cháu và Châu Châu Nhi về.”
Cảnh Nguyên Chiêu lắc đầu “Tạm thời cháu vẫn chưa muốn đi, bên này có rất nhiều chuyện cần phải tìm hiểu rõ. Cục diện Bắc Thành cũng phức tạp, bọn họ sớm muộn gì cũng là tai họa.”
Lại nói “Nhân cơ hội này, tiện thể tiêu diệt triệt để Đảng Bảo Hoàng.”
Phu nhân đồng ý “Muốn làm đại sự, không thể do dự thiếu quyết đoán, muốn ở lại cũng được. Phía Nghi Thành, vẫn để Viễn Sơn trông coi thay con.”
“Làm phiền cậu rồi.” Cảnh Nguyên Chiêu chân thành nói.
Anh chưa bao giờ nghi ngờ cậu mình.
Tuy cậu thích Châu Châu Nhi, nhưng cậu sẽ không hại anh.
Thịnh Viễn Sơn “Cảnh Trọng Lẫm chết rồi, ba đứa con trai khác của phủ Tây không làm nên trò trống gì. Việc của cậu không phiền. Ngược lại cậu thà ở lại Bắc Thành giúp đỡ hai người.”
Phu nhân nói “Trong quân vẫn cần có người tọa trấn. Không chỉ là giúp A Chiêu, cũng là giúp Đốc quân.”
Thịnh Viễn Sơn không nói gì thêm nữa.
Điều phu nhân quan tâm nhất vẫn là đôi chân của Cảnh Nguyên Chiêu, chỉ là bà ấy không dám nhắc nhiềụ
Đôi chân này đã phế rồi, sau này có đi lại được không thì chưa biết, uy vọng tɾong quân e rằng sẽ giảm ma͙nh.
Cần phải sắp xếp.
“... Châu Châu Nhi, chân của A Chiêu có mấy phần hy vọng bình phục?” Phu nhân cuối cùng mới hỏi.
Cảnh Nguyên Chiêu đứng lên, bước qua vị trí của Thịnh Viễn Sơn, đi một vòng quanh ghế sô pha, rồi lại đi tới ngồi xuống.


⬅ Trước Tiếp ➡