Chương 1239
Phu nhân trợn mắt há hốc mồm nhìn anh.
Sắc mặt Thịnh Viễn Sơn sáng lên, dở khóc dở cười.
Sau khi ngẩn người, phu nhân lại hung hăng đấm anh thêm mấy cái vào vai “Cái thằng khỉ con này, con cả đời chẳng để cho mẹ con bớt lo Sao mẹ lại sinh ra con chứ, lúc đầu thà bóp chết con còn hơn...”
Nói mãi nói mãi, phu nhân bật khóc.
Bà ấy gần như thất thanh đau đớn.
Nhan Tâm có thể hiểu được bà ấy.
Đây là giọt nước mắt vui mừng quá đỗi. Khi thực sự đau thương, người ta không khóc nổi, âm thanh bị nén chặt dưới cổ họng.
Cho đến tận bây giờ.
Con trai còn sống, sống sờ sờ ra đó, phu nhân liền không chịu nổi nữa.
Cảnh Nguyên Chiêu nhẹ nhàng ôm lấy vai bà ấy “Mẹ, mẹ đừng buồn, là con đáng chết.”
Phu nhân khóc đến không thở nổi.
Thằng con trai này đúng là đáng chết, bà ấy sắp bị anh chọc tức chết rồi.
Khóe mắt Nhan Tâm cũng có chút ánh nước, cô lặng lẽ lau đi.
Thịnh Viễn Sơn nhìn về phía cô, màu mắt tɾong trẻo, ánh mắt yên tĩnh, dường như đang nói “Chúc mừng cháu, Châu Châu Nhi.”
Nhan Tâm khẽ gật đầu với anh ấy.
Họ lại nói về vụ nổ năm xưa.
“... Không chỉ đơn giản là Đảng Bảo Hoàng, còn có kẻ chim sẻ rình saụ Kẻ này không phải người Trương gia. Nghi Thành đã bị thế lực khác thâm nhập, mọi người trở về cũng phải cẩn thận.” Cảnh Nguyên Chiêu lại nói.
Còn nói “Con dự cảm kẻ này cũng đang ở Bắc Thành. Chúng ta sắp xếp lại những chuyện này, xây dựng nền móng vững chắc cho cục diện tương lai.”
Nhan Tâm cũng nói “Mẹ, cậu, ngoại trừ chính phủ Bắc Thành này, những người này và quân đội này, các quân phiệt nhỏ khác không thể đối đầu với Nghi Thành.
Đây là đối thủ của chúng ta, muốn tiêu diệt họ thì phải hiểu rõ họ. Con và A Chiêu định ở lại đây.”
Phu nhân “Con nói cũng có lý.”
Huống hồ, Đốc quân chưa chắc đã chịu cho Nhan Tâm quay về.
Mấy người rất ăn ý không nhắc đến Đốc quân.
Cảnh Nguyên Chiêu còn nói với Thịnh Viễn Sơn “Cậu trở về, lôi Cảnh Thúc Hồng điên khùng kia ra, tống vào tɾong quân đội. Để cho người khác thấy, con trai Đốc quân không có con thì sẽ ra cái dạng gì.”
Thịnh Viễn Sơn gật đầu “Chủ ý này khả thi, cháu cứ yên tâm.”
Bốn người gần như trò chuyện suốt đêm.
Phu nhân còn nói với Nhan Tâm và Cảnh Nguyên Chiêu “Hai đứa đăng báo kết hôn đi, kết thành vợ chồng ngay tại Bắc Thành.”
Trong lòng Nhan Tâm khẽ động.
Cô nhìn về phía Cảnh Nguyên Chiêụ
Thịnh Viễn Sơn thì nhìn hai người họ, đôi mắt sáng ngời ảm đạm đi vài phần.
“Con rất muốn, Châu Châu Nhi cũng muốn. Nhưng như vậy tủi thân cho Châu Châu Nhi quá.” Cảnh Nguyên Chiêu nói “Cô con dâu Cảnh gia này, phải để cha tới cầu xin rước về.”
Phu nhân “...”
Xem ra, Cảnh Nguyên Chiêu biết cả rồi.
Hai giờ sáng, người của Trương Tri đón phu nhân và Thịnh Viễn Sơn về phòng khách nghỉ ngơi.
Nhan Tâm và Cảnh Nguyên Chiêu về phòng nằm xuống.
“... Em đang nghĩ gì thế?”
“Mẹ cũng gợi ý chúng ta trực tiếp đăng báo kết hôn.” Nhan Tâm nói.
Cảnh Nguyên Chiêu “Mẹ anh sợ em chạy mất đấy. Anh nhìn ra rồi, em còn quan trọng hơn cả con trai bà ấy.”
“Lại nói đùa.” Nhan Tâm nói.