⬅ Trước Tiếp ➡

Đôi khi cách giải quyết vấn đề và tâm nguyện ban đầu của của đàn ông đều h0àn toàn trái ngược nhaụ
“Anh có thể thay em, nhưng anh không được tìm người phụ nữ khác thay em.” Nhan Tâm nói.
Cả hai người đều cười rộ lên.
Nhan Tâm bèn nói “A Chiêu, có phải chúng ta là quá nhàm ċһán rồi không?”
Những ngày tháng “ở tù” tại Trương gia quá mức nhàn nhã. Thảo nào hồi đó Trương Nam Thù phải học hành, môn nào cũng không buông lỏng.
Không có việc gì làm, rất buồn ċһán.
Không biết Cảnh Trọng Lẫm hồi đó làm gì ở Trương gia.
Nhan Tâm và Cảnh Nguyên Chiêu vô công rồi nghề đến cực điểm, nên hai người bắt đầu kiếm chuyện làm, nói mấy chủ đề “không giống tiếng người cho lắm”.
Cho dù lời nói khó nghe như vậy, lòng dạ thanh thản của hai người quá lớn, thế mà không cãi nhau, còn cười ngốc một trận.
Nhan Tâm nắm lấy tay Cảnh Nguyên Chiêụ
Cô đột nhiên nghĩ đến sau này, khi cô đến tuổi hơn bốn mươi, sự nghiệp của Cảnh Nguyên Chiêu ổn định, các con đều đã lớn, phu nhân cũng khoảng bảy mươi tuổi, sẽ là quãng thời gian thế nào?
Lúc còn trẻ, năm tháng luôn không yên ổn. Mưa gió bấp bênh, va vấp gập ghềnh.
Nhan Tâm hận không thể nhảy một phát đến năm bốn mươi tuổi, lược bỏ hết những ngày tháng mờ mịt và biến động ở giữa này.
“Sinh hai đứa con được không?” Cảnh Nguyên Chiêu nắm tay cô “Một trai một gái.”
“Thuận the0 tự nhiên.” Nhan Tâm cười nói.
Lại nói “Anh còn chưa nở mày nở mặt cưới em mà đã muốn có con trước? Không trồng cây, sao ăn được lê?”
Hai người lại cười.
Cảnh Nguyên Chiêu hôn cô, hôn mãi hôn mãi, hai người lại dính vào nhaụ
Hơi thở Nhan Tâm nóng hổi.
Cô ôm cổ anh “Đợi em làm xong đợt này, chúng ta giữ lại năm mươi cái. Chúng ta làm vợ chồng thực tế trước, rồi bù danh phận vợ chồng sau, được không?”
Cảnh Nguyên Chiêu “Em sẽ thấy tủi thân không?”
“Em sống cùng một viện với anh.” Nhan Tâm nói “Cho dù là trước kia, anh cũng suốt ngày đến viện Tùng Hương của em quậy phá. Người ngoài đã sớm ngầm thừa nhận là em the0 anh rồi. Đã mang tiếng rồi, tội gì còn tự làm ra vẻ thanh cao?”
Cảnh Nguyên Chiêu ôm chặt lấy cô.
Anh là một kẻ lỗ mãng, trước nay không so đo hư danh. Nhưng anh luôn nhớ Nhan Tâm tɾong mơ, chỗ nào cũng chịu tủi thân. Cái gì cô cũng phải thỏa hiệp.
Đến mức bây giờ Cảnh Nguyên Chiêu không nỡ để cô thấp hèn một chút nào.
“Em là để hùa the0 anh nên mới nói như vậy sao?” Cảnh Nguyên Chiêu hỏi.
Nhan Tâm “Em ”ở tù” với anh, anh có chỗ nào đáng để em lấy lòng? Là em tự nguyện.”
Chập tối, Tôn Mục từ bên ngoài trở về.
Anh ấy mua một bó hoa, là hoa hồng trắng tinh khiết, những đóa hoa nở rộ kiêu hãnh, hương thơ๓ ngào ngạt.
Vẻ mặt anh ấy trầm tĩnh, màu mắt thẫm tựa như mực đậm loang ra, có thể phản chiếu bóng dáng kiều diễm của đóa hoa hồng.
Trương Nam Thù nhìn thấy thì cũng rất vui vẻ.
Cô ấy đón lấy, sai bảo hầu gái tìm một chiếc bình hoa màu thiên thanh mang ra “Đặt lên tủ đầu giường của tôi.”
Hai vợ chồng cùng nhau ăn cơm tối.
Tôn Mục hỏi cô ấy “Hôm nay em bận gì thế?”
Trương Nam Thù “Chỉ ở nhà thôi. Việc nhà, rồi qua chỗ chị dâu cả một chuyến.”
Cô ấy cũng đáp lễ, hỏi lại anh ấy “Anh ra ngoài làm gì?”


⬅ Trước Tiếp ➡