⬅ Trước Tiếp ➡

“Đến phủ Đại Tổng thống một chuyến, Đại thiếu gia mời anh uống trà, hỏi thăm về một vụ làm ăn mỏ sắt.” Tôn Mục nói.
Trương Nam Thù lập tức nhìn về phía anh ấy “Mỏ sắt gì?”
“Của Tấn Thành. Mỏ sắt Nhiếp gia, không phải của em.” Tôn Mục nói.
Trương Nam Thù “...”
Cô ấy bĩu môi, cúi xuống uống bát canh gà ác táo đỏ trên tay.
Uống được hai ngụm, Trương Nam Thù tùy ý nói với hầu gái “Canh ngấy quá.”
Hầu gái vâng dạ, vội vàng ghi nhớ.
Tôn Mục húp hai ngụm, cũng nói “Mùa hè ăn loại canh này đúng là hơi ngấy thật. Nấu chút canh chay đi.”
Hầu gái nhìn thoáng qua Trương Nam Thù.
Trương Nam Thù tức đến đau tim.
Sau đó, người hầu gái này bị vú nuôi mắng cho một trận, điều cô ta đi làm việc khác, không cho hầu hạ lúc ăn cơm nữa.
Cô gia và tiểu thư nói chuyện, tiểu thư không phản đối thì người làm phải lập tức đồng ý, chứ không phải nhìn sắc mặt tiểu thư ngay tại trận.
Định chia rẽ hay sao?
Chẳng lẽ còn đợi tiểu thư khen cô một câu trung thành à?
Sau bữa cơm, hai vợ chồng đi dạo tɾong sân. Sân viện tɾong phủ Đại soái rất lớn, đủ cho bọn họ đi một vòng.
Trò chuyện việc vặt, chủ đề cũng coi như hòa hợp.
Trở về viện tắm rửa xong, hai vợ chồng lên giường, lúc Tôn Mục qua ôm Trương Nam Thù, cô ấy muốn tránh đi “Đừng.”
“Sao thế?”
“Anh phải đợi một chút, hôm nay không được.” Trương Nam Thù nói “Em muốn nói chuyện với anh.”
Tôn Mục dựa vào đầu giường ngồi ngay ngắn, lẳng lặng nhìn sườn mặt cô ấy “Trên giường có chuyện gì đặc biệt cần nói sao?”
“Đương nhiên là nói chuyện tɾong phòng rồi.” Trương Nam Thù nói.
Cô ấy trầm ngâm một lát mới nói “Em biết nên sớm mang thai, chuyện này nên làm sớm không nên chậm trễ. Nhưng em chưa chuẩn bị xong.”
Bất kể phân tích thế nào, việc mang thai sớm đều cần thiết, có thể trấn an lòng người, cũng có thể củng cố địa vị của cô ấy tɾong quân đội và giới xã giao hơn Thiên kim phủ Đại soái mang thai, sức nặng̝ lại khác biệt.
Nhưng lòng người không phải bàn tính, có thể tùy ý gạt đến con số tốt nhất.
“... Em muốn đến cuối năm hẵng mang thai.” Trương Nam Thù nói “Thứ nhất, cuối năm chắc chắn vẫn sẽ có sóng gió, đến lúc đó coi việc mang thai như đánh ra một lá bài. Thứ hai, bản thân em cũng muốn điều dưỡng cơ thể.
Sau khi cha bị bệnh, em chăm sóc ông ấy thời gian dài, tâm lực tiều tụy, sức khỏe cũng không tính là quá tốt.”
Tôn Mục lẳng lặng nghe “Ý của em là từ tối nay đến cuối năm, anh không thể chung phòng với em?”
Trương Nam Thù định giải thích.
Tất nhiên là không phải.
Cô ấy còn cần tìm hiểu anh ấy, biết rõ con người anh ấy hơn.
Không ngờ Tôn Mục không đợi cô ấy nói, chỉ nói “Anh không đồng ý. Anh là chồng em, chuyện này một mình em nói không tính.”
Trương Nam Thù tức quá hóa cười.
Nếu cô ấy là người hay dỗi, lúc này chắc chắn phải làm ầm lên với anh ấy.
Cô ấy còn chưa nói gì, anh ấy đã tự nói một mình.
“Tôn Mục, anh to gan thật đấy.” Trương Nam Thù cười nói.
Giọng cô ấy không cao.
Tôn Mục ôm chặt lấy cô ấy.
Cánh tay dài của anh ấy thu lại, ôm trọn lấy cô ấy “Em cũng đâu phải muốn tìm một kẻ nhát gan làm chồng. Nam Thù, vợ chồng chúng ta không phải trò đùa, mà là thực tế. Anh đã ngủ dưới đất hơn một tháng rồi.”


⬅ Trước Tiếp ➡