⬅ Trước Tiếp ➡

Đây là thành ý lớn nhất của anh ấy.
Anh ấy không nôn nóng mà là đang chờ đợi.
Anh ấy đã dành đủ sự kiên nhẫn.
“... Nhưng điều này không có nghĩa là anh sẵn lòng ngủ dưới đất mãi mãi.” Anh ấy nói.
Trương Nam Thù đẩy anh ấy “Nóng, anh buông tay ra trước đã.”
Cô ấy ngồi thẳng dậy, chỉnh lại vạt áo hơi lỏng lẻo “Em không định để anh ngủ dưới đất. Bạn em là Trư Trư Nhi, chính là Nhan tiểu thư, chị ấy là một thần y.”
Ánh mắt Tôn Mục sâu thẳm dừng trên mặt cô ấy.
Trương Nam Thù bị anh ấy nhìn, tɾong lòng cứ thấy là lạ.
Cô ấy không nhìn thẳng vào anh ấy, tiếp tục nói “Chị ấy nói chị ấy có cách.”
Trương Nam Thù nói đơn giản về hai cách của Nhan Tâm. Cách thứ nhất là dùng thuốc, tháng này uống trước, sau đó, Nhan Tâm sẽ dùng ruột dê làm đồ tốt, gửi qua đây.
“Dược liệu và ruột dê em đã mua xong, gửi đến chỗ chị ấy rồi. Bào chế cần đợi một thời gian.” Trương Nam Thù nói “Sẽ không để anh làm hòa thượng đâụ”
Cô ấy nhìn về phía anh ấy.
Vẻ mặt Tôn Mục không hề dao động.
Anh ấy vẫn nghiêm túc nhìn cô ấy. Không có tức giận mà là một sự bình tĩnh không gợn sóng, che giấu sự thâm sâu, không nhìn ra manh mối.
Dưới ánh mắt như vậy, Trương Nam Thù bỗng thấy ngại ngùng.
Cô ấy rất muốn véo má anh ấy, đánh anh ấy vài cái, nhưng lại không dám quá càn rỡ. Tính cách Tôn Mục không phải kiểu người sẵn lòng chơi đùa cùng cô ấy.
“... Như vậy cũng không được à?” Thấy anh ấy hồi lâu không trả lời, Trương Nam Thù cáụ
Tôn Mục “Nam Thù, anh chỉ muốn hỏi, em không muốn sinh con hay là không muốn sinh con của anh?”
Trương Nam Thù h0àn toàn nổi giận.
Cô ấy phẫn nộ “Không sinh của anh, vậy em đi sinh con hoang chắc? Trên đời không có bức tường nào không lọt gió, nếu chuyện này mà truyền ra ngoài, em vẻ vang lắm sao?”
Lại nói “Em tôn quý hơn anh, em có quân đội, thành trì và hầm mỏ. Uy vọng và tôn nghiêm của em đáng giá hơn, tɾong đầu anh nghĩ cái thứ quỷ gì vậy?”
Cô ấy tức giận xuống giường “Nói chuyện với anh, nửa ngày cũng không nhìn ra anh có ý gì. Khó khăn lắm mới mở miệng, lại nói một câu ngu xuẩn đến mức cha mẹ em cũng muốn đội mồ sống dậy.”
Nghĩ đến cha mẹ mình, Trương Nam Thù vừa giận vừa bi thương, suýt chút nữa thì khóc.
Tôn Mục cũng xuống giường, ôm lấy cô ấy.
Trương Nam Thù còn muốn mắng vài câu, môi đã bị anh ấy chặn lại.
Nụ hôn của anh ấy, từ kịch liệt chuyển sang dịu dàng, cẩn thận từng li từng tí che chở cô ấy.
Trong lúc bất tri bất giác, Trương Nam Thù lại cùng anh ấy lăn lên giường, bị anh ấy đè dưới thân.
“Xin lỗi. Lần sau anh sẽ nhanh chóng trả lời câu hỏi của em. Dù không trả lời, cũng sẽ để em nhìn rõ thái độ của anh.” Anh ấy nói.
Lại nói “Nam Thù, chúng ta là vợ chồng son, cần từ từ hòa hợp. Em mắng anh, đánh anh, nhưng không được nhắc đến chuyện chia giường, chia phòng.”
Trương Nam Thù bị anh ấy hôn đến mơ mơ màng màng, lửa giận tɾong lòng tan hơn một nửa “Em không nhắc đến chuyện chia giường.”
Tôn Mục nhẹ nhàng vuốt ve tóc cô ấy, lại tỉ mỉ hôn cô ấy “Được, anh đồng ý. Em nói tạm thời không muốn có con, vậy anh đợi em chuẩn bị xong.”
Trương Nam Thù “Nếu anh mở miệng nói như vậy ngay từ đầu thì em cũng chẳng tức giận.”


⬅ Trước Tiếp ➡