⬅ Trước Tiếp ➡

Cảnh Nguyên Chiêu tập luyện ℭường độ cao, cơ bắp chân co chặt, quả thực nhờ châm cứu của ông ta mà dễ chịu hơn chút, cho nên rất phối hợp "Cảm thấy khá hơn rồi."
Mọi người vui mừng.
Trên mặt Lỗ Xương Hoành lại không có nụ cười, ông ta thận trọng gật đầu, ra vẻ rất chín chắn "Có thể cử động không?"
Cảnh Nguyên Chiêu thử một chút, phát hiện không cử động được.
Trương Nam Thù nhìn dáng vẻ khó khăn của anh, trái tim lại trùng xuống nặng̝ nề.
Nhan Tâm ấn cô ấy lại "Đừng sốt ruột, dục tốc bất đạt, chúng tôi ở Bắc Thành hai năm lận mà. Thời gian hai năm, cái gì cũng có thể khôi phục tốt."
Lại hỏi Lỗ Xương Hoành, "Phải không, thần y Lỗ?"
Lúc cô nói chuyện, động tác hơi lớn. Chiếc chuông vàng nhỏ tre0 trên người cô vang lên tiếng leng keng giòn tan, không ồn ào, mà lanh lảnh vui tai.
Lỗ Xương Hoành gật đầu "Phải."
"Vậy hôm nay còn làm phiền ông rồi." Nhan Tâm nói.
Hai cha con Trương Hải, Trương Tự Kiều đứng bên cạnh vẻ mặt vui vẻ.
Da mặt Trương Hải cực dày, cười nói với Trương Nam Thù "Nam Thù, thầy thuốc chú Hải tìm cho cháu rất có tài đúng không?"
Trương Nam Thù không nhìn nổi dáng vẻ đắc ý của ông ta, lén lút trợn trắng mắt, không trả lời ông ta.
Nếu tâng bốc ông ta thì còn không biết ông ta sẽ đưa ra yêu cầu gì, không thể thu dọn tàn cuộc được.
Ngay lúc Trương Nam Thù muốn nói chút gì đó, thần y Lỗ đang mở hòm thuốc, chuẩn bị lấy kim châm cứu, lại đột nhiên rút ra một con dao găm, đâm về phía Trương Nam Thù.
Mọi người phản ứng lại, vô cùng kinh hãi.
Trương Tự Kiều xinh đẹp thời thượng, yểu điệu đi the0 sau cha mình, giờ phút này lại lao về phía trước, che chắn cho Trương Nam Thù.
Con dao của thần y Lỗ thuận đà cắm vào vai cô ta.
Trương Tự Kiều đau đớn hét lên.
Mấy phó quan ở cửa phản ứng rất nhanh, nhưng vừa rồi cũng không kịp. Trương Tự Kiều đỡ nhát này, Lỗ Xương Hoành muốn gây khó dễ nữa cũng không được.
Ông ta muốn bỏ chạy, bị các phó quan áp giải lại.
"Kiều Kiều " Trương Hải nhìn đầu vai con gái trào máu tươi rất nhanh, đau lòng không thôi, ôm lấy cô ta hoảng hốt lo sợ "Mau đến bệnh viện Tây y "
Trương Tự Kiều lại ngăn cản.
Cô ta đau đến sắc mặt trắng bệch, chỉ chỉ Trương Nam Thù "Chị."
Trương Nam Thù có chút ngây ngốc "Cô..."
"Chị không sao chứ?"
Trương Hải không biết là đau lòng quá độ hay quá gấp, thế mà lại khóc "Đứa nhỏ ngốc này, con cũng không thể đỡ dao chứ Con có mệnh hệ nào, cha và mẹ con biết làm sao đây?"
Trương Tự Kiều "Con không sao, bị thương nhẹ, gọi quân y đến xử lý cho con một chút là được. Chị không sao là tốt rồi..."
Cô ta đau đến mức hít khí liên tục "Chị, mau bảo người thẩm vấn tên thầy thuốc kia."
Lỗ Xương Hoành bị đám phó quan đè lại, thế mà một lời cũng không nói.
Trương Hải muốn đánh chết ông ta "Chúng tôi có lòng tốt cho ông cơ hội, ông thế mà lại muốn giết người? Ông có rắp tâm gì? Ông nói đi "
Trương Tự Kiều "Con không vội, thẩm vấn ông ta mới quan trọng."
Trương Nam Thù sững sờ tɾong nháy mắt, dặn dò phó quan "Áp giải người này xuống nhốt lại, nhanh lên Đi thông báo... cho anh cả chị dâu tôi, rồi đi mời quân y đến nữa."
Viện này của Nhan Tâm là hậu viện của Trương Nam Thù, không rộng rãi bằng phía trước.


⬅ Trước Tiếp ➡