⬅ Trước Tiếp ➡

Ngay khi Trương Nam Thù còn tưởng rằng Trương Tự Kiều sẽ vĩnh viễn bị các thế gia ở Bắc Thành phỉ nhổ, mất hết mặt mũi tɾong giới giao tiếp, thì lại có người nâng đỡ cô ta một phen.
Trương Tự Kiều vốn bị chê bai không còn gì tốt đẹp, thế mà lại vớt vát được chút danh dự.
Từ Đồng Nguyệt đặc biệt hẹn Trương Tự Kiều uống cà phê, hai người đi dạo phố.
Phóng viên báo lá cải chụp được ảnh, viết một bài dài phân tích tình cảnh của Trương Tự Kiều, tɾong lời nói ám chỉ phủ Đại soái "vong ơn bội nghĩa".
Dân chúng thích nhất là xem bê bối của quyền quý.
Các thế lực quyền quý khác hiện giờ cũng vui vẻ khi thấy Trương gia xảy ra loạn.
Lượng tiêu thụ của tờ báo lá cải này nhất thời tăng vọt, kéo the0 chủ bút này cũng nổi tiếng, các tờ báo khác lại mắng ông ta đổi trắng thay đen, sau đó lượng tiêu thụ cũng không tệ.
Kéo qua kéo lại, ngược lại làm sự việc rối tung lên, vụ án ban đầu bị che đậy.
Trước đó tiệc tùng của rất nhiều gia đình quyền quý không mời Trương Tự Kiều nữa, sau mấy ngày náo loạn, lại bắt đầu mời cô ta.
Mà da mặt Trương Tự Kiều còn dày hơn cả tường thành.
Cô ta vẫn ăn mặc thời thượng xinh đẹp, khi đi dự tiệc thì không ngừng nói chuyện mình bị thương thế nào, giúp đỡ Trương Nam Thù ra sao, nhưng lại không dám nói rõ mình bị oan uổng.
Các phu nhân g͙iàu có, các thiên kim tiểu thư sau lưng cười nhạo cô ta, nhưng lại sợ cô ta tro tàn lại cháy, không dám thực sự tuyệt giao với cô ta.
Trương Nam Thù nghe nói những chuyện này, tức giận không nhẹ.
"Cái cô Từ Đồng Nguyệt đáng chết này Nếu cô ta không khuấy đảo lên thì Trương Tự Kiều cũng chẳng ngóc đầu lên được." Trương Nam Thù nói với Nhan Tâm.
Nhan Tâm "Từ gia muốn xem trò cười của phủ Đại soái. Không chỉ nhắm vào cô mà là nhắm vào nhà các cô."
Trương Nam Thù "Sao tôi lại không biết chứ? Lúc này tôi mà nhảy ra, càng tɾúng kế của Từ gia. Chỉ là khó nhịn quá, tức chết tôi rồi."
Nhan Tâm cười.
Trương Nam Thù rất thông suốt, cô ấy biết hết. Thế nhưng tính cô ấy rất nóng nảy, dù sao cũng là thiên kim tiểu thư được nuông chiềụ
Khi mẹ cô ấy còn sống, nhiều lần muốn dạy cô ấy "Con gái nhà quyền quý phải biết cân nhắc lợi hại thế nàó, nhưng đều không thành công. Một là quyền thế của Trương soái ngút trời, không cần dùng đến, hai là yêu con gái tha thiết, không nỡ.
Dẫn đến việc Trương Nam Thù ở khoản "nhẫn nhịn", trước sau chỉ học được nửa vời, không học được khí khái như mẹ cô ấy hay Cảnh phu nhân.
"Đừng giận nữa." Nhan Tâm ôm vai cô ấy "Lần sau tôi thay cô đối phó với hai người bọn họ, trút giận cho cô."
"Tôi không muốn làm liên lụy đến chị." Trương Nam Thù nói "Nhưng tôi không thể không thừa nhận, về khoản tính toán lòng người này, tôi kém xa sự tỉ mỉ của chị."
Nhan Tâm chính là người lăn lộn ra từ tɾong đó.
Cô chưa từng thua.
Bởi vì cô không kiêu ngạo, không nóng nảy, cô rất trân trọng tình cảnh mỗi khắc của mình, không muốn bị ngã ngựa.
"Nam Thù, lúc ở Nghi Thành cô đã giúp tôi rất nhiều nên tôi cũng muốn giúp cô." Nhan Tâm nói.
Lại bảo cô ấy yên tâm "Tôi sẽ không vì trút giận cho cô mà mang tiếng là đàn bà đanh đá đâụ"
Trương Nam Thù nghiến răng "Được "
Lòng tốt của bạn bè, một mực từ chối cũng rất tổn thương người ta.


⬅ Trước Tiếp ➡