Chương 1290
Cả hai đều cười lên.
Trương Nam Thù hẹn cô sau bữa tối ra vườn sau đi dạo, không mang the0 Cảnh Nguyên Chiêụ
Hai người ngồi tɾong đình nghỉ mát bên cạnh hồ sen, Trương Nam Thù trò chuyện rất lâu cũng không chịu về phòng.
Nhan Tâm nhìn ra được, hỏi cô ấy "Giận dỗi với Tôn Mục à?"
"Cái này thì không." Trương Nam Thù nói, hơi nhíu mày.
"Sao vậy?"
"Tôi cảm thấy anh ấy... thật sự có chút..." Trương Nam Thù không biết diễn tả thế nào "Tôi mà là một thiên kim tiểu thư thân thể yếu đuối, chắc chắn phải nạp cho anh ấy hai phòng vợ lẽ mới có thể thở phào một hơi được."
Nhan Tâm không nhịn được cười.
"Không được cười "
"Anh ấy tuổi trẻ, huyết khí phương cương, rất bình thường." Nhan Tâm nói.
"Nhưng gấp gáp quá, anh ấy là quỷ đói đầu thai à?" Trương Nam Thù thở dài "Tôi muốn bỏ nhà đi bụi."
Nhan Tâm liền nói "Đừng dung túng anh ấy, hãy thương lượng với anh ấy. Vợ chồng là chuyện cả đời, ngày tháng sau này còn dài."
Lại nói "Cho dù tuổi trẻ chỉ có ba năm năm năm, dù sao cũng cần đôi bên đều có thể chịu đựng được."
Trương Nam Thù "Cũng không chỉ là chút chuyện trên giường đó. Lúc anh ấy đến khu đóng quân, tôi rất tự tại thoải mái, anh ấy về rồi, tôi lại có cảm giác rất gò bó."
"Cô chưa quen thôi." Nhan Tâm nói.
Trương Nam Thù "Tôi không thể đuổi anh ấy đi, cuộc hôn nhân này không phải trò đùa. Không thể cách lòng với anh ấy, rắc rối của tôi còn ở phía saụ Tôi phải lôi kéo anh ấy cho tốt."
"Lôi kéo không phải là một mực dung túng." Nhan Tâm nói "Thử trao đổi xem sao, nếu anh ấy nghe không lọt thì làm nũng."
Trương Nam Thù nghe xong, rùng mình một cái.
Cô ấy nhìn về phía Nhan Tâm "Bình thường chị có làm nũng với cục sắt không?"
"Có."
Trương Nam Thù không thể tưởng tượng nổi Nhan Tâm biết làm nũng, thoạt nhìn trông cô rất nội tâm, chín chắn.
"Làm nũng thế nào?" Cô ấy hỏi.
Nhan Tâm "Cô muốn học, hay chỉ để thỏa mãn du͙c vọng tò mò của mình?"
Trương Nam Thù "..."
Hai người trò chuyện đến rất khuya, Trương Nam Thù mới về phòng.
Lúc cô ấy về, Tôn Mục không đợi cô ấy, đã ngủ rồi.
Trương Nam Thù thở phào nhẹ nhõm, vội vàng tắm rửa một phen, lên giường nằm xuống.
Cô ấy cẩn thận quan sát anh ấy, thấy anh ấy quả thực chưa tỉnh, lúc này mới yên tâm.
Cô ấy căng thẳng một lúc, cơn buồn ngủ ập đến, chìm vào mộng đẹp.
Tôn Mục vẫn luôn không cử động.
Mãi đến khi hơi thở của Trương Nam Thù đều đều nhẹ nhàng, anh ấy mới mở mắt ra.
Anh ấy quay đầu lại với động tác rất nhỏ.
Mắt đã thích ứng với ánh sáng, Tôn Mục nhìn cô ấy tɾong màn u tối.
Hồi lâu, anh ấy vươn tay, nhẹ nhàng sờ lên má cô ấy.
Anh ấy muốn ôm lấy cô ấy, lại nhớ tới cô ấy than phiền người đầy mồ hôi, cho nên anh ấy chỉ nắm lấy tay cô ấy, cẩn thận bao bọc tɾong lòng bàn tay, ngủ tiếp.
Lúc Trương Nam Thù dậy sớm, cả người vẫn bị Tôn Mục ôm tɾong lòng.
Cô ấy vẫn đổ mồ hôi đầy người.
Tóc cũng ướt đẫm mồ hôi.
Sau bữa sáng, Trương Nam Thù hỏi anh ấy "Nếu anh là bạn trai em, hai chúng ta đi hẹn hò thì nên đi những đâu?"
Tôn Mục nghĩ nghĩ "Rạp hát, hoặc là đi dạo công viên? Đi ăn cơm, đi dạo cửa hàng bách hóa."
"Rạp hát đi." Trương Nam Thù hai chúng ta thôi."
Tôn Mục "Anh đi sắp xếp."
Lại hỏi "Sao đột nhiên lại muốn hẹn hò?"