Chương 1291
"Muốn nói chuyện với anh." Trương Nam Thù nói.
Tôn Mục hơi ngẩn ra "Anh làm sao?"
"Anh có một ngày để suy nghĩ xem anh làm sao." Trương Nam Thù nói.
Tôn Mục "..."
Thấy anh ấy có chút nghẹn lời, Trương Nam Thù không nhịn được thầm sướng tɾong lòng.
Đoán chừng hôm nay anh ấy sẽ đứng ngồi không yên rồi.
Nghĩ đến việc anh ấy gây ra áp lực lớn như vậy cho mình, tɾong lòng Trương Nam Thù cân bằng hơn chút.
Tâm trạng cô ấy cũng khá tốt.
Buổi sáng, Tôn Mục đi đến khu đóng quân bên này tìm Trương Tri nói chuyện, chiều về lại đi gặp Trương Lâm Quảng nói chuyện công việc với anh ta.
Lúc chập tối, anh ấy trở về tắm rửa thay quần áo, mặc áo sơ mi trắng, quần tây màu xanh lam nhạt, dáng vẻ công tử quý tộc.
Mỗi lần anh ấy ăn mặc như vậy, Trương Nam Thù liền cảm thấy anh ấy thoát thai hoán cốt, vẻ cứng rắn của sĩ quan trên người biến mất quá nửa, thêm vài phần phong lưu phóng khoáng.
"... Thảo nào anh và Tứ thiếu gia Tôn gia là anh em ruột, khí chất vẫn có chút giống nhaụ" Trương Nam Thù nói.
Tôn Mục "Lời này là mắng anh à?"
Trương Nam Thù không nhịn được cười "Không phải."
Cô ấy cũng đi tắm gội, chải chuốt thay quần áo.
Cô ấy mặc một chiếc sườn xám màu mơ nhạt, bộ quần áo này tôn lên vẻ ưu nhã dịu dàng của cô ấy, lại chải kiểu tóc búi thấp của phụ nữ đã có chồng, trên búi tóc cài một cây trâm vàng khảm hồng ngọc.
Tôn Mục ngẩn ngơ.
"Sao thế?" Trương Nam Thù hỏi "Không đẹp à?"
Tôn Mục bước lên vài bước, cười nắm lấy tay cô ấy "Đẹp, giống người làm phu nhân rồi."
"Em phải ngẫm lại lời này là khen em hay mắng em đây." Cô ấy nói.
"Anh chưa bao giờ mắng em." Tôn Mục nói "Dám mắng em, chẳng phải là ăn gan hùm mật gấu sao?"
Trương Nam Thù cười "Anh biết là tốt."
Trương Nam Thù và Tôn Mục đi hẹn hò.
Trong phòng bao, ngoài bàn ghế còn có một chiếc sập hút thuốc dựa vào cửa sổ.
Tiểu nhị bưng lên một bàn trà bánh.
Có một ấm trà hoa, thêm mật ong ngọt ngào, mát lạnh thơ๓ ngát.
Tôn Mục bưng tới, rót cho Trương Nam Thù uống "Nếm thử đi, đây là đặc sản của rạp hát, giải nhiệt rất tốt."
Trương Nam Thù cầm lên uống.
Cô ấy ngồi ngay ngắn trên ghế, nhìn cảnh diễn võ thuật đang hâm nóng sân khấu dưới lầụ
Tôn Mục chuyển ghế qua, ngồi xuống bên cạnh cô ấy.
"Sao đột nhiên lại đi nghe hát?" Anh ấy hỏi.
Trương Nam Thù "Muốn nói chuyện với anh."
"Nói chuyện gì?"
"Những ngày anh ở nhà, em thực sự là..." Trương Nam Thù từ từ uống trà, giữa răng môi tràn ngập mùi thơ๓ thanh khiết của trà hoa.
Tâm trạng cô ấy được thấm nhuần bởi vị trà ngọt mát này, cảm xúc nhất thời rất tốt, cho nên lời nói cũng không xỉa xói nữa, trực tiếp hỏi anh ấy "... Tôn Mục, anh định ly hôn với em sao?"
Tôn Mục "Tại sao lại hỏi vậy?"
"Anh giống như định ăn một bữa no nê, sau đó sẽ rời đi." Trương Nam Thù nói "Nếu không thì em thực sự không hiểu những ngày anh ở nhà, mỗi đêm đều hành hạ em đến chết đi sống lại là vì cái gì. Em chỉ có thể nghĩ đến việc anh không định lâu dài. Trong mắt anh, cuộc hôn nhân của chúng ta chỉ là kế sách tạm thời, anh muốn tɾong thời gian ngắn điên cuồng “vơ vét”, vớt đủ lợi ích rồi bỏ đi."
Tôn Mục bật cười.
Anh ấy im lặng một lát, mới hỏi "Nam Thù, những lời lẽ này em nghĩ bao lâu rồi?"