Chương 1292
Trương Nam Thù nghẹn lời, đồng thời tɾong lòng cũng khẽ run lên.
Sự nhạy bén của Tôn Mục còn lợi hại hơn cô ấy tưởng tượng nhiềụ
"Em nói cho anh biết, em thật sự nghĩ như vậy, hay chỉ là không chịu nổi mỗi đêm anh..." Anh ấy hỏi.
Trương Nam Thù định mở miệng, anh ấy lại nói "Nam Thù, em và anh nên thẳng thắn với nhaụ"
Trương Nam Thù "Anh đừng như vậy, tỏ ra em hẹp hòi, nói năng làm việc như trò đùa."
"Cho nên là vế sau?" Anh ấy hỏi.
Trương Nam Thù "... Phải."
Tôn Mục không cười.
Anh ấy ngồi yên lặng, hồi lâu không mở miệng nữa.
Trương Nam Thù uống xong một tách trà, anh ấy vẫn đang trầm tư, bèn quay mặt sang nhìn anh ấy.
Ánh đèn tɾong phòng bao ảm đạm, một tầng ánh sáng nhu hòa trên sân khấu hắt vào từ cửa bao sương, phác họa nhàn nhạt cho anh ấy một đường nét.
Góc nghiêng của anh ấy quyến rũ hơn chính diện.
Có lẽ là do biểu cảm của anh ấy luôn quá mức nghiêm trang, khi nhìn chính diện, luôn cảm thấy anh ấy khá nhàm ċһán, nhìn nghiêng, không gian tưởng tượng lớn hơn rất nhiềụ
Trương Nam Thù cũng là bất tri bất giác phát hiện mình nhặt được một người chồng có ngoại hình rất xuấtchúng.
Anh ấy không nói lời nào, Trương Nam Thù bèn thu hồi tầm mắt.
Tôn Mục đứng dậy, đi tới bên phía cô ấy, bế cô ấy lên.
May mà trà tɾong tay đã uống hết, nếu không sẽ tạt đầy người cô ấy.
Trương Nam Thù khẽ hô, khi h0àn hồn ấy.
"Thứ nhất, anh không hề cảm thấy hành vi của mình quá đáng." Tôn Mục nói.
Trương Nam Thù "..."
"Em và anh là vợ chồng son, mỗi đêm chung phòng là chuyện bình thường, anh không cố ý hành hạ em, thứ hai, thời gian anh ra ngoài dài, hai nơi cách biệt, lúc về nhà đương nhiên sẽ gấp gáp hơn một chút." Anh ấy lại nói.
Trương Nam Thù "Anh biết là tốt."
"Thực ra em không mong anh về chút nào." Mắt anh ấy tĩnh lặng.
Trương Nam Thù "Nói bậy..."
Khí thế không đủ.
Cô ấy không giỏi nói dối.
"Nam Thù, anh không muốn làm em khó xử. Đợi cục diện tɾong tương lai ổn định rồi, có lẽ anh sẽ rời đi, như ý nguyện của em, trả lại sân viện cho em." Anh ấy nói.
Trương Nam Thù quan sát anh ấy.
Cô ấy không thể phán đoán những lời này là thật lòng hay giả ý.
"Em có bằng lòng tạm thời chịu đựng anh không?" Anh ấy nói "Ít nhất là tɾong chuyện vợ chồng, cho phép anh phóng túng?"
Trương Nam Thù "..."
Không hiểu sao lại giống như bị gài bẫy.
Nói không thể chịu? Nhỡ đâu tương lai không cần anh ấy nữa, không dứt ra được thì làm sao? Nếu có thể chịu thì cũng là làm khó, cô ấy khó chịu chết đi được.
Tôn Mục lại hỏi cô ấy "Anh không làm em vui vẻ sao?"
Trương Nam Thù lúng túng một hồi, cô ấy hơi ngoảnh mặt đi "Em thấy mệt nhiều hơn."
"Thể chất em không tốt lắm, chi bằng tập luyện nhiều hơn. Lần trước anh thấy Nhan tiểu thư dậy sớm tập Ngũ Cầm Hí." Tôn Mục nói.
Trương Nam Thù nghe đến đây, lại bị anh ấy chọc cười vì tức.
Hai tay cô ấy dùng sức ép chặt mặt anh ấy, ép đến miệng anh ấy cũng biến dạng, trước đó lúc cô ấy rất tức giận, đã muốn làm như vậy rồi.
Dường như làm vậy có thể ép nước tɾong đầu anh ấy ra.